Công ty Luật Kim Trọng Hùng Kính chào Các bạn

Địa chỉ: 334 Thụy Khuê, quận Tây Hồ, Hà Nội. Điện thoại: 0911666884- 0924.488.884.

Công ty Đấu giá Kim Trọng Hùng Kính chào Các bạn

Địa chỉ: 07 Khúc Hạo, quận Sơn Trà, thành phố Đà Nẵng. Đồng sáng lập: LS Vũ Trọng Kim và LS Nguyễn Cao Hùng

Kim Trọng Hùng Group Kính chào Các bạn

Đồng sáng lập: LS Vũ Trọng Kim và LS Nguyễn Cao Hùng. Website:luatkimtronghung.com.

Luật sư Vũ Trọng Kim-CT Hội cựu TNXP

Ủy viên trung ương ĐCS khóa VIII, IX, X, XI. Đại biểu Quốc hội khóa X, XI, XIII, XIV.

Luật sư Nguyễn Cao Hùng-Giảng viên thỉnh giảng Luật Đầu tư

Tác giả sách: 200 câu hỏi đáp về Khiếu nại, tố cáo. Đồng tác giả sách: Bình luận KH BLTTHS 2015-XNB CAND

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2015

Sherlock Holmes - The Speckled Band (Chapter 2)

Chapter 2: Holmes and Watson Visit the House

(Các bạn nhớ bật biểu tượng phụ đề để nghe audio truyện với phụ đề tiếng Anh nhé!)
Holmes went out for the morning, but he came back at lunch-time. We then went by train into the country, and took a taxi to Dr Roylott's house. 'You see,' said Holmes to me, 'our dangerous friend Roylott needs the girls' money, because he only has £750 a year from his dead wife. I found that out this morning. But the gipsies, the whistle, the band - they are more difficult to understand, but I think I have an answer.' 
When we arrived, Helen Stoner showed us the three bedrooms. We saw her room first.
'Why are they mending your bedroom wall?' asked Holmes. 'There's nothing wrong with it.'
'You're right,' she said. 'I think it was a plan to move me into my sister's room.'
'Yes,' said Holmes. We went into Julia's room, and Holmes looked at the windows carefully.
'Nobody could come in from outside,' he said. Then he looked round the room. 'Why is that bell-rope there, just over the bed?'
'My stepfather put it there two years ago. It's for calling a servant, but Julia and I never used it because we didn't have any servants. He also put in that air- vent on the wall between his room and this one.'
Holmes pulled the rope. 'But it doesn't work,' he said. 'How strange! And it's just over the air-vent. That also is interesting. Why have an air-vent on an inside wall9 Air-vents are usually on outside walls.'
Then we went into Dr Roylott's room. Holmes saw a large metal box near the wall.
'My stepfather keeps business papers in there,' said Helen.
'Does he keep a cat in there too9' asked Holmes. 'Look!' There was some milk on a plate on top of the box. 'Now, Miss Stoner,' he said, 'I think your life is in danger. Tonight my friend Watson and I must spend the night in your sister's room, where you are sleeping at the moment.'
Helen Stoner and I looked at him in surprise.
'Yes, we must,' he went on. 'We'll take a room in a hotel in the village. When your stepfather goes to bed, put a light in your sister's bedroom window and leave it open. Then go into your old room and we'll get into your sister's room through the window. We'll wait for the sound of the whistle and the falling metal.'
Please tell me!' said Helen. She put her hand on Sherlock Holmes's arm.
'I must find out more before I tell you, Miss Stoner. Now goodbye, and don't be afraid,' replied Sherlock Holmes.
We walked to the village, and Holmes said to me, Tonight will be dangerous, Watson. Roylott is a very violent man.'
'But if I can help, Holmes, I shall come with you,' I said.
'Thank you, Watson. I'll need your help. Did you see the bell-rope, and the air-vent? I knew about the air- vent before we came. Of course there is a hole between the two rooms. That explains why Helen's sister could smell Dr Roylott's cigarette.'
'My dear Holmes! How clever of you!' I cried.
'And did you see the bed? It's fixed to the floor. She can't move it. It must stay under the rope, which is near the air-vent.'
'Holmes!' I cried. 'I begin to understand! What a terrible crime!'
'Yes, this doctor is a very clever man. But we can stop him, I think, Watson.' 

Sherlock Holmes - The Speckled Band (Chapter 1)

Chapter 1: Helen's Story

(Các bạn nhớ bật biểu tượng phụ đề để nghe audio truyện với phụ đề tiếng Anh nhé!)

At the time of this story, I was still living at my friend Sherlock Holmes's flat in Baker Street in London. Very early one morning, a young woman, dressed in black, came to see us. She looked tired and unhappy, and her face was very white. 'I'm afraid! Afraid of death, Mr Holmes!' she cried. 'Please help me! I'm not thirty yet and look at my grey hair! I'm so afraid!'
'Just sit down and tell us your story,' said Holmes kindly.
'My name is Helen Stoner,' she began, 'and I live with my stepfather, Dr Grimesby Roylott, near a village in the country. His family was once very rich, but they had no money when my stepfather was born. So he studied to be a doctor, and went out to India. He met and married my mother there, when my sister Julia and I were very young. Our father was dead, you see.'
'Your mother had some money, perhaps?' asked Sherlock Holmes.
'Oh yes, mother had a lot of money, so my stepfather wasn't poor any more.'
'Tell me more about him, Miss Stoner,' said Holmes.
'Well, he's a violent man. In India he once got angry with his Indian servant and killed him! He had to go to prison because of that, and then we all came back to England. Mother died in an accident eight years ago. So my stepfather got all her money, but if Julia or I marry, he must pay us £250 every year.'
'And now you live with him in the country,' said Holmes.
'Yes, but he stays at home and never sees anybody, Mr Holmes!' answered Helen Stoner. 'He's more and more violent now, and sometimes has fights with the people from the village. Everybody's afraid of him now, and they run away when they see him. And they're also afraid of his Indian wild animals which run freely around the garden. A friend sends them to him from India. And the animals are not the only wild things in the garden; there are also gipsies. My stepfather likes these wild people, and they can come and go where they like. Poor Julia and I had very unhappy lives. We had no servants. They always left because they were afraid of my stepfather, and we had to do all the work in the house. Julia was only thirty when she died, and her hair was already grey, like my hair now.'
'When did she die?' asked Sherlock Holmes.
'She died two years ago, and that's why I'm here. We never met anybody in the country, but sometimes we visited some of my family who live near London. There Julia met a young man who asked to marry her. My stepfather agreed, but soon after this she died.' Miss Stoner put her hand over her eyes and cried for a minute.
Sherlock Holmes was listening with his eyes closed, but now he opened them and looked at Helen Stoner.
'Tell me everything about her death,' he said.
'I can remember it all very well. It was a terrible time!' she answered. 'Our three bedrooms are all downstairs. First there is my stepfather's room. Julia's room is next to his, and my room is next to Julia's. The rooms all have windows on the garden side of the house, and doors which open into the corridor. One evening our stepfather was smoking his strong Indian cigarettes in his room. Julia couldn't sleep because she could smell them in her room, so she came into my room to talk to me. Before she went back to bed, she said to me, "Helen, have you ever heard a whistle in the middle of the night?"
I was surprised. "No," I said.
"It's strange," she said. "Sometimes I hear a whistle, but I don't know where it comes from. Why don't you hear it?"
I laughed and said, "I sleep better than you do." So Julia went to her room, and locked the door after her.'
'Why did you lock your doors?' asked Sherlock Holmes.
'We were afraid of the wild animals, and the gipsies,' she answered.
'Please go on,' said Holmes.
'I couldn't sleep that night. It was a very stormy night, with a lot of wind and rain. Suddenly I heard a woman's scream. It was my sister's voice. I ran into the corridor, and just then I heard a whistle, and a minute later the sound of falling metal. I didn't know what it was. I ran to my sister's door. She opened it and fell to the ground. Her face was white and afraid, and she was crying, "Help me, help me, Helen, I'm ill, I'm dying!" I put my arms around her, and she cried out in a terrible voice: "Helen! Oh my God, Helen! It was the band! The speckled band!" She wanted to say more, but she couldn't. I called my stepfather, who tried to help her, but we could do nothing. And so my dear, dear sister died.'
'Are you sure about the whistle and the sound of falling metal?' asked Holmes.
'I think so,' answered Helen. 'But it was a very wild, stormy night. Perhaps I made a mistake. The police couldn't understand why my sister died. Her door was locked and nobody could get into her room. They didn't find any poison in her body. And what was "the speckled band"? Gipsies wear something like that round their necks. I think she died because she was so afraid, but I don't know what she was afraid of. Perhaps it was the gipsies. What do you think, Mr Holmes?' 
Holmes thought for a minute. 'Hmm,' he said. 'That is a difficult question. But please go on.'
'That was two years ago,' Helen Stoner said. 'I have been very lonely without my sister, but a month ago a dear friend asked me to marry him. My stepfather has agreed, and so we're going to marry soon. But two days ago I had to move to my sister's old bedroom, because some men are mending my bedroom wall, and last night I heard that whistle again! I ran out of the house immediately and came to London to ask for your help. Please help me, Mr Holmes! I don't want to die like Julia!'
'We must move fast,' said Holmes. 'If we go to your house today, can we look at these rooms? But your stepfather must not know.'
'He's in London today, so he won't see you. Oh thank you, Mr Holmes, I feel better already.'
Nguồn: Ucan

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015

25 Sáng Tác Hay Nhất Của Trịnh Công Sơn

album

25 Bài hát hay nhất của Trịnh Công Sơn


Trịnh Công Sơn sinh ngày 28 tháng 2 năm 1939 tại Lạc Giao (cao nguyên miền Trung Việt Nam). Ông lớn lên ở Huế, tốt nghiệp tú tài ban Triết tại Chasseloup Laubat, Sài Gòn. Trịnh Công Sơn tự học nhạc, bắt đầu sáng tác năm 1958 với tác phẩm đầu tay Ướt Mi (NXB An Phú in năm 1959). Nhạc sĩ đã sáng tác hơn 600 tác phẩm, có thể được phân loại dưới 3 đề mục lớn: Tình Yêu, Quê Hương, Thân Phận. Nhạc sĩ đã qua đời lúc 12g45 ngày 1 tháng 4 năm 2001 tại TpHCM. Ông ra đi nhưng những gì ông để lại qua sự nghiệp âm nhạc của mình có giá trị thật lớn lao, những giai điệu, lời ca của Ông sẽ còn mãi với thời gian. Trịnh Công Sơn được ví như một tài năng lớn của nền âm nhạc Việt Nam. Những ca khúc của ông mãi mãi có sức ảnh hưởng to lớn đối với bao thế hệ người nghe nhạc. Khó có lời nào diễn tả hết hoăc đầy đủ về Trịnh Công Sơn. Nhạc sĩ Văn Cao từng nhận xét: "Trong âm nhạc của Sơn, ta không thấy dấu vết của âm nhạc cổ điển theo cấu trúc bác học phương Tây. Sơn viết hồn nhiên như thể cảm xúc nhạc thơ tự nó trào ra.". Nói như nhạc sĩ Nguyễn Xuân Khoát: "Người bạn già của tôi - Trịnh Công Sơn viết dễ như lấy chữ từ trong túi ra". Cái quyến rũ của nhạc Trịnh Công Sơn có lẽ là ở chính ở chỗ đó, ở chỗ không định tạo ra một trường phái nào, một triết học nào, mà vẫn thấm vào lòng người như suối tưới. Với những lời, ý đẹp và độc đáo đến bất ngờ hôn phối cùng một kết cấu đặc biệt như một hình thức của dân ca hầu như không thay đổi, Trịnh Công Sơn đã chinh phục hàng triệu con tim, không chỉ ở trong nước, mà ở cả ngoài biên giới..

Bốn Luật sư VN từng làm Bộ trưởng

Bốn Luật sư từng làm Bộ trưởng

 Bài viết này giới thiệu đến bạn đọc 4 Bộ trưởng - Luật sư nổi tiếng ở VN. Đó là các vị Bộ trưởng trong Nội các được đánh giá là quy tụ nhiều tinh hoa tri thức bậc nhất một thời - Nội các Trần Trọng Kim.

Nhiều quốc gia trên thế giới đặc biệt là những nước kinh tế phát triển như Hoa Kỳ, Nhật Bản... có nhiều chính khách nổi tiếng xuất thân là luật sư. Ở Việt Nam hiện nay, khái niệm luật sư - chính trị gia xem ra vẫn còn khá xa lạ. Nhưng trước đó đã có một thời kỳ “hoàng kim” với những luật sư nổi tiếng làm Bộ trưởng. Những luật sư - chính khách  ấy không chỉ mở đường cho sự ra đời và phát triển nghề Luật tại Việt Nam, mà họ còn có những đóng góp quan trọng cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc cũng như cho tiến trình phát triển kinh tế - chính trị - xã hội của đất nước.

Mặc dù vẫn còn nhiều ý kiến khác nhau nhưng theo đánh giá chung, Nội các Trần Trọng Kim là nơi tụ hội hầu hết tinh hoa giới trí thức Việt Nam đương thời. Tài năng, phẩm chất, vai trò của những con người đó đã được Chính phủ Việt Nam Dân chủ cộng hòa công nhận, nhiều người trong số họ sau này đã trở thành những nhân vật chủ chốt trong bộ máy lãnh đạo.
 
Nội các Trần Trọng Kim (
Nội các Trần Trọng Kim (từ trái sang): Hoàng Xuân Hãn, Hồ Tá Khanh, Trịnh Đình Thảo, Trần Trọng Kim, Vũ Ngọc Anh, Trần Văn Chương, Trần Đình Nam, Vũ Văn Hiền, Phan Anh, Nguyễn Hữu Thi (ảnh tư liệu, chụp ngày 20/5/1945)

1. Luật sư Trần Văn Chương (1898 - 1986):

Ông từng giữ chức Bộ trưởng Ngoại giao dưới thời Thủ tướng Trần Trọng Kim và sau đó là Bộ trưởng Kinh tế của Việt Nam Cộng hòa trước khi được bổ nhiệm là Đại sứ đầu tiên tại Mỹ. Ông còn nổi tiếng với vai trò là cha của Đệ nhất Phu nhân của đệ nhất Cộng hòa Việt Nam Trần Lệ Xuân.

Luật sư Trần Văn Chương sinh ra trong một gia đình danh gia vọng tộc, là con trai của Thống đốc Nam Định Trần Văn Thông và là cháu gọi Bùi Quang Chiêu bằng cậu. Ông đỗ tiến sỹ luật và được bổ nhiệm làm Phó Tổng trưởng Nội các (Phó Thủ tướng) kiêm Bộ trưởng Ngoại giao của chính phủ Trần Trọng Kim vào năm 1945. Trong thời điểm lịch sử rối ren và tình cha con níu giữ, ông vẫn nhận biết được chính sách độc tài của chính quyền Diệm - Nhu nói chung và những việc làm sai trái của con gái Trần Lệ Xuân nói riêng, để từ đó dứt khoát từ chức nhằm thể hiện sự phản đối của mình.

Để làm được điều đó, ngoài tư duy chính trị nhạy bén còn phải có một trái tim yêu hòa bình, yêu dân tộc. Ông đã đánh đổi bằng cả sinh mệnh chính trị để kiên quyết bảo vệ những điều ông cho là lẽ phải. Ông mất tại Hoa Kỳ trong một biến cố gia đình năm 1986.

2. Luật sư Trịnh Đình Thảo (1901-1986):

Ông là luật sư và cũng là một chính khách nổi tiếng của Việt Nam. Ông từng là Bộ trưởng Tư pháp của Chính phủ Trần Trọng Kim (1945) và giữ nhiều chức vụ quan trọng trong bộ máy Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa sau này.

Ông tốt nghiệp Tiến sỹ Luật khoa khi mới tròn 28 tuổi, mở ra con đường quan lộ sáng lạn trước mắt. Nhưng ông lại chọn nghề luật sư đầy vất vả để phát triển. Sau này ông được Chính phủ của Thủ tướng Trần Trọng Kim mời làm Bộ Trưởng Tư pháp. Về sau ông từ chức và bí mật tiếp xúc với các nhà lãnh đạo kháng chiến. Dù 5 lần vào tù ra tội nhưng không làm ông phai nhạt lòng yêu nước và suy giảm nhuệ khí đấu tranh.
 
Khi đất nước dành được độc lập, ông đã giữ nhiều chức vụ quan trọng trong bộ máy lãnh đạo. Với tư tưởng tiến bộ tiếp thu từ nền văn hóa phương Tây, sự trải nghiệm sâu sắc về mọi mặt xã hội thông qua quá trình hành nghề luật sư và đồng cam cộng khổ trong cuộc đấu tranh của dân tộc, Luật sư Trịnh Đình Thảo có quan điểm sống, cách nhìn nhận vấn đề sâu sắc, có nhiều cống hiến cho sự nghiệp giải phóng dân tộc và phát triển đất nước.

Ngày 3/4/1986, luật sư Trịnh Đình Thảo qua đời tại TP Hồ Chí Minh do tuổi cao sức yếu. Ông được Đảng, Nhà nước trao tặng Huân chương Độc lập hạng Nhất, Huân chương Kháng chiến chống Mỹ.
 
Luật sư Phan Anh (ảnh tư liệu)
Luật sư Phan Anh (ảnh tư liệu) 
 
3. Luật sư Phan Anh (1912 - 1990):

Phan Anh là một luật sư nổi tiếng đồng thời là Bộ trưởng Thanh niên trong Nội các Trần Trọng Kim và là Bộ trưởng Quốc phòng đầu tiên của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Có nhiều thắc mắc cho chức vụ này của ông, tác giả bài viết đã được ông Phan Quốc Hội -  con trai cố luật sư cho biết: thời đó việc hành quân, tác chiến ngoài mặt trận và quản lý hành chính trong quân đội được tách bạch tương đối rõ. Luật sư Phan Anh đảm trách công tác hành chính, còn lĩnh vực tác chiến thuộc về vị Tướng lừng danh của dân tộc ta.

Luật sư Phan Anh trải qua một tuổi thơ cơ cực do mồ côi mẹ từ nhỏ, theo cha lưu lạc khắp nơi nhưng ông vẫn đạt những thành tích học tập xuất sắc rồi theo học ngành Luật tại Đại học Đông Dương, Hà Nội. Ông tốt nghiệp Cử nhân Luật tại Đại học Đông Dương và sang Pháp du học. Trở về nước, ông hành nghề luật sư tại văn phòng của luật sư Bùi Tường Chiểu, trên phố Trần Hưng Đạo - Hà Nội ngày nay.

Năm 1941, ông cùng các ông Vũ Đình Hoè và Vũ Văn Hiền lập ra tạp chí Thanh Nghị để cổ vũ tinh thần yêu nước và tham gia bào chữa cho nhiều chiến sĩ hoạt động cách mạng.

Năm 1945, ông được Chính phủ Trần Trọng Kim mời giữ chức Bộ trưởng Thanh niên nhưng sau đó ông từ chức. Khi nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thành lập, ông trở thành Bộ trưởng Quốc phòng và sau đó liên tục giữ nhiều chức vụ quan trọng. Không chỉ cống hiến cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc và sự ổn định, phát triển kinh tế, đất nước, luật sư Phan Anh còn “cha đẻ” Hội Luật gia Việt Nam, mở đường cho sự phát triển nghề luật sư tại Việt Nam.

Luật sư Phan Anh mất năm 1990 tại Hà Nội. Hiện tên ông được UBND TP Hồ Chí Minh đặt cho một con đường tại phường Bình Trị Đông, quận Bình Tân.

4/. Luật sư Vũ Văn Hiền (1911 - 1966):

Là một con người tài hoa, uyên bác, ông đỗ Thủ khoa khoa Luật trường Đại học Hà Nội - Tiến sỹ Luật khoa - Bộ trưởng Tài chính trong Chính phủ Trần Trọng Kim và đã tham gia bào chữa cho nhiều chiến sỹ cách mạng.

Mặc dù xuất thân trong một gia đình nhà nho nghèo, mồ côi cha ntừ nhỏ, phải sống nương nhờ người bà con nuôi, nhưng Vũ Văn Hiền có trí tuệ hơn người và sự nỗ lực phấn đấu vượt bậc để trở thành tiến sỹ khoa luật. Ông đã cùng luật sư Phan Anh, Vũ Đình Hòe thành lập tạp chí Thanh Nghị tập trung nhiều cây bút tâm huyết với dân, với nước lừng lẫy một thời. Tháng 4/1945 ông được mời tham gia Nội các Trần Trọng Kim, giữ chức Bộ trưởng Tài chính. Sau ngày 19/12/1946 ông ở lại Hà Nội, mở Văn phòng luật sư.

Dù có rất ít tài liệu nói về luật sư Vũ Văn Hiền, nhưng những hình ảnh của ông qua hồi ức của các đồng nghiệp và người dân thời bấy giờ cho thấy đó là một con người dũng cảm, yêu nước và là một luật sư tài ba. Sau ngày 19/12/1946 ông không tham gia các hoạt động chính trị mà mở Văn phòng luật sư ở Hà Nội sống cuộc đời bình dị.

Nghề luật sư hoạt động dựa trên một nền tảng kiến thức pháp lý vững chắc cùng sự tiếp xúc với muôn mặt của xã hội, tạo cho người theo nghiệp luật sư có những cảm quan sâu sắc về tình hình kinh tế - chính trị - xã hội của đất nước. Có lẽ vì thế, trong nội các tri thức nổi tiếng bậc nhất thời bấy giờ - Nội các của Giáo sư Trần Trọng Kim - nơi được cho là tập trung hầu hết những gương mặt tài ba, có đến 4/10 vị Bộ trưởng xuất thân là luật sư. Điều đó góp phần thể hiện sự tôn vinh, coi trọng của xã hội đối với nghề nghiệp cao quý này.
 

Nghề luật sư không hề dễ sống

Nghề luật sư không hề dễ sống

Trên thế giới đặc biệt là các nước phát triển, luật sư là nghề có triển vọng, được nhiều người kính trọng. Họ có địa vị xã hội và giàu có. Đó là lý do nghề luật sư trở thành ước mơ của nhiều người. Song để đạt được giấc mơ đó không đơn giản.

(minh họa:  Ngọc Diệp)


 Thực tế cho thấy, không chỉ ở trên thế giới mà ngay tại Việt Nam, để trở thành luật sư là quãng thời gian dài đầy gian nan vất vả.

Theo luật pháp Việt Nam, luật sư là người phải đảm bảo các điều kiện sau: có bằng cử nhân luật, qua lớp đào tạo kỹ năng hành nghề luật sư, trải qua thời gian tập sự hành nghề luật sư, đạt kết quả kỳ thi kết thúc tập sự. Ngoài ra còn phải có các yếu tố khác như có phẩm chất đạo đức tốt, có sức khỏe đảm bảo hành nghề.

Theo đó, với các điều kiện nêu trên, những người theo đuổi ngành này phải trải qua thời gian học tập và đào tạo tương đối dài. Thời gian tối thiểu để trở thành luật sư là 6 năm, thậm chí có thể dài hơn. Có những người mất đến cả chục năm trên còn đường trở thành luật sư, và có những người theo đuổi cả cuộc đời nhưng không thể vượt qua được kỳ thi.

Nghề luật sư nhiều gian truân vất vả. Khi tập sự họ gặp phải khó khăn đầu tiên là về kinh tế để trang trải cho suốt 18 tháng học tập và làm việc. Tiếp đó là trắc trở trong công việc. Nhiều người tập sự nhưng không được tiếp cận hồ sơ, không được hướng dẫn về kỹ năng, nghiệp vụ ... Một số may mắn thì được tham gia giải quyết vụ việc thực tế, được tiếp xúc với thân chủ. Tuy nhiên, bên cạnh may mắn là những vất vả khi vận lộn với hồ sơ. Tập sự là quá trình rèn luyện kỹ năng hành nghề, người tập sự phải chăm chỉ, chuyên tâm học hỏi, chịu sự giám sát nghiêm ngặt của luật sư hướng dẫn. Nhưng điều ấy giúp họ đứng vững hơn trong nghề và mạnh mẽ hơn trong cuộc sống.

Hiện nay theo thống kê, nước ta có khoảng 9.000 luật sư, trong đó khoảng 50% là có hoạt động hành nghề, khoảng 10% luật sư sống bằng nghề (luật sư chuyên nghiệp). Số phần trăm luật sư chuyên nghiệp chỉ chiếm một tỷ lệ ít ỏi, thực trạng này cho thấy nghề luật sư không hề dễ sống. Có nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng này, bao gồm cả nguyên nhân khách quan và chủ quan.

Về khách quan là do hoàn cảnh kinh tế, nhu cầu sử dụng dịch vụ pháp lý hạn chế, người dân không đánh giá được vai trò của luật sư. Cơ chế pháp luật đối với luật sư chưa thông thoáng, chưa thật sự tạo điều kiện cho luật sư phát triển nghề. Quá trình hành nghề luật sư gặp không ít sự cản trở của các cơ quan tiến hành tố tụng, cơ quan có thẩm quyền thông qua những biểu hiện nhũng nhiễu, gây phiền hà. Đôi lúc có sự cản trở ngay trong hệ thống pháp luật bởi những quy định còn chưa rõ ràng, thiếu tính khả thi.

Về chủ quan, hiện nay không phải ai có thẻ luật sư cũng hành nghề luật sư. Nhiều người thi lấy thẻ thực chất là để ghi danh, mang tiếng cho “oai” mà không có bất kỳ hoạt động nghề nghiệp nào. Phần còn lại vì không chịu nổi áp lực công việc, áp lực cuộc sống “cơm, áo, gạo, tiền” mà tạm gác lại công việc này. Phần khác có thể do năng lực chuyên môn không đủ đáp ứng được yêu cầu nghề nghiệp, nên đành “đứt gánh giữa đường”.

Tất cả các nguyên nhân trên tổng kết bằng số liệu ít ỏi các luật sư sống và giàu lên bằng chính nghề của mình. Vậy động lực nào cho số ít luật sư này vượt qua được những khó khăn nêu trên? Theo chúng tôi, đó là niềm say mê và tâm huyết với nghề. Họ yêu nghề dồn hết tâm sức vào công việc. Họ trầm tư, khắc khoải trong từng vụ việc. Đôi lúc vì bảo vệ cho khách hàng mà luật sư phải chịu những thiệt hại về tài sản, về tính mạng sức khỏe. Có những luật sư còn bị đốt nhà, tạt axít, bị côn đồ đánh ...

Nhưng không phải vì thế mà họ bỏ nghề luật sư. Những lăn lộn với nghề giúp họ gắn bó và yêu nghề hơn để rồi họ càng có nghị lực để vượt qua khó khăn, trở thành người luật sư thành công.

Mặc dù khó khăn là thế nhưng nghề luật sư là nghề có triển vọng. Triển vọng về kinh tế, triển vọng về địa vị xã hội. Trên thế giới như các nước Mỹ, Anh nghề luật sư có thu nhập “khủng”. Điển hình như luật sư Joe Jamail, ông là luật sư giàu nhất nước Mỹ, trong một vụ án thắng kiện năm 1985 (Pennzoil chống lại Texaco) ông đã thu về khoản tiền lớn 345 triệu đô la.

Trong tương lai tới đây, nghề luật sư chắc chắn sẽ phát triển mạnh tại ViệtNam khi nền kinh tế đang từng bước khởi sắc thu hút đầu tư nước ngoài. Bên cạnh đó nhà nước bắt đầu quan tâm hơn đến giới luật sư, song song với việc các luật sư đang tích cực chung tay đóng góp cho sự phát triển của nghề.

Mọi con đường đi đến thành công đều gập ghềnh gian khó. Nghề luật sư cũng vậy, muốn thành công chúng ta phải trải nghiệm qua khó khăn. Khi hội tụ đủ cố gắng, say mê, tâm huyết và ý chí thì chắc rằng chúng ta sẽ là luật sư thành công với tương lai đầy hứa hẹn.
Nguồn: Dântrí

Luật sư Phan Văn Trường - TS luật đầu tiên của VN

Luật sư Phan Văn Trường

 Nghề Luật tại VN trải qua 100 năm với bao thăng trầm, sóng gió để đi đến ngày hôm nay… Nhớ về cuội nguồn của nghề, chúng tôi luôn nhớ tới vị luật sư đầu tiên của đất nước, một con người tài giỏi và có tấm lòng yêu nước thật nghĩa nặng tình sâu...

Luật sư Phan Văn Trường (1876 - 1933)
Luật sư Phan Văn Trường (1876 - 1933)

Người ấy là luật sư Phan Văn Trường  (1876 - 1933). Ông ở làng Đông Ngạc, huyện Từ Liêm, thành phố Hà Nội. Sinh ra và lớn lên trong cảnh đất nước bị thực dân Pháp đô hộ, ông đã nỗ lực phấn đấu học hỏi rất nhiều để trở thành luật sư. Có thể nói thời điểm đó hai chữ “luật sư” đối với người dân An Nam còn quá đỗi xa lạ…. Khi ấy người dân “thấp cổ bé họng” hầu như không có quyền được nói, quyền được đấu tranh pháp lý…

Là một người yêu nước, có học thức uyên thâm, hiểu biết tình hình của đất nước nên ông đã theo học ngành luật để rồi trở thành vị luật sư đầu tiên của đất nước Việt Nam.

Quá trình học của ông là quãng thời gian dài đầy gian truân vất vả…  Mùa đông năm 1908 ông từ giã quê hương, sang Marseille làm chân phụ giảng tiếng Việt tại trường Ngôn ngữ Phương Đông của Pháp. Vốn nhanh nhẹn, làm việc chăm chỉ, ông vừa dạy vừa ghi danh học Luật và Văn khoa. Vài năm sau, ông thi đỗ cử nhân hai ngành cùng một lúc.

Năm 1912, ông tham gia đoàn luật sư Paris và hành nghề ở Tòa Thượng thẩm. Chủ nhiệm đoàn luật sư là một người Pháp tiến bộ, rất tin tưởng tài năng và đức độ của ông, kính trọng một luật sư người Việt xuất sắc, ham học.

Cùng năm 1912, ông cùng cụ Phan Chu Trinh sáng lập “Hội đồng bào thân ái” - hội người Việt đầu tiên trên thế giới. Lúc này ở Pháp, mật thám đã theo dõi hai ông Phan, nghi là có liên hệ với Việt Nam Quang Phục Hội của Cường Để.

Năm 1914, lợi dụng tình trạng chiến tranh, thực dân Pháp âm mưu buộc tội hai cụ Phan chống lại nước Pháp. Ngày 12/9/1914 ông bị bắt giam ở nhà lao quân đội Cherche Midi rồi bị đưa ra tòa án binh xét xử. Ông phản đối kịch liệt việc bắt giam vô cớ, bác bỏ mọi lời buộc tội. Nhờ hội Nhân quyền cùng Đảng Xã hội tích cực vận động đòi trả tự do cho ông, nên đến tháng 7/1915 Chính phủ Pháp phải thả ông ra.

Năm 1918 ông về Paris, tiếp tục học thêm và làm luận văn tiến sĩ Luật. Ông được đánh giá cao và hội đồng giáo sư trường Luật công nhận tiến sĩ xuất sắc, ông trở thành tiến sĩ luật hình đầu tiên ở Việt Nam.

Tiếp tục con đường cách mạng, đấu tranh vì độc lập tự do của nước nhà, ông được người đời ngưỡng mộ bởi là một tấm gương về học tập, sống và làm việc giữa trời Tây mà dám trực diện chống thực dân Pháp. Ông khôn khéo sử dụng sự am hiểu pháp luật và Pháp tịch làm “lá chắn” trong suốt quá trình hoạt động cách mạng của mình.
 
Năm 1919 diễn ra hội nghị Hòa Bình ở Versaile, ông cùng các nhà yêu nước Phan Chu Trinh, Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Thế Truyền viết bản yêu sách 8 điểm. Ông được coi là “kiến trúc sư” của văn bản này - một văn bản có giá trị khiến Chính phủ Pháp phải bối rối.

Cuối năm 1923 ông từ bỏ tất cả về nước tiếp tục đấu tranh cho độc lập dân tộc. Ông kết hợp giữa pháp lý với báo chí để chiến đấu. Ông cùng Nguyễn An Ninh xuất bản báo Chuông rè (La Cloche Fêlée) và Nước Nam(L'Annam) bằng tiếng Pháp tại Sài Gòn. Ông tích cực đấu tranh chống các chính sách của thực dân Pháp, đòi dân chủ, đeo đuổi việc bác bỏ chủ nghĩa "Pháp - Việt đề huề" của Đảng Lập hiến.

Ông còn đứng ra tổ chức Thanh niên Cao vọng. Ông cũng đã cho đăng một số bài của các báo Người cùng khổ, Nhân đạo, Diễn đàn thông tin quốc tế. Đặc biệt ông là người đầu tiên đăng Tuyên ngôn Đảng Cộng sản của Karl Marx và Friedrich Engels trên báo.

Ngày 21/7/1927, ông bị bắt và khám nhà với tội danh "kích động dân bản xứ nổi loạn", tuy nhiên do không có bằng chứng nên ông được tại ngoại. Từ đó Phan Văn Trường không tham gia chủ nhiệm báo L'Annam mà tham gia Đoàn Luật sư Nam Kỳ.

Ngày 27/3/1928, Tòa án Sài Gòn xử tội ông 2 năm tù. Ông chống án sang Pháp. Tháng 8/1929 Tòa Thượng thẩm Paris xử y án. Ông bị giam tại nhà lao ở Pháp đến năm 1931 mới mãn hạn tù và trở về Sài Gòn. Ông lại tiếp tục đấu tranh đòi dân chủ ngay sau khi ra tù.

Năm 1933 ông  quay ra Hà Nội để thăm gia đình và thị sát tình hình chính trị ở miền Bắc, nhưng ngã bệnh và qua đời ngày 22/4/1933 tại Hà Nội…

Luật sư Phan Văn Trường là luật sư tiên phong trong nghề luật sư tại Việt Nam.Với học thức uyên bác, tinh thông kim cổ Đông Tây, lòng yêu nước sâu sắc ông là 1 trong những tấm gương sáng, là niềm tự hào cho các luật sư các thế hệ sau noi theo.