Công ty Luật Kim Trọng Hùng Kính chào Các bạn

Địa chỉ: 334 Thụy Khuê, quận Tây Hồ, Hà Nội. Điện thoại: 0911666884- 0924.488.884.

Công ty Đấu giá Kim Trọng Hùng Kính chào Các bạn

Địa chỉ: 07 Khúc Hạo, quận Sơn Trà, thành phố Đà Nẵng. Đồng sáng lập: LS Vũ Trọng Kim và LS Nguyễn Cao Hùng

Kim Trọng Hùng Group Kính chào Các bạn

Đồng sáng lập: LS Vũ Trọng Kim và LS Nguyễn Cao Hùng. Website:luatkimtronghung.com.

Luật sư Vũ Trọng Kim-CT Hội cựu TNXP

Ủy viên trung ương ĐCS khóa VIII, IX, X, XI. Đại biểu Quốc hội khóa X, XI, XIII, XIV.

Luật sư Nguyễn Cao Hùng-Giảng viên thỉnh giảng Luật Đầu tư

Tác giả sách: 200 câu hỏi đáp về Khiếu nại, tố cáo. Đồng tác giả sách: Bình luận KH BLTTHS 2015-XNB CAND

Thứ Năm, 16 tháng 2, 2017

BÀI HỌC TỪ CUỘC CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI PHÍA BẮC THÁNG 2/1979

 BÀI HỌC TỪ CUỘC CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI PHÍA BẮC THÁNG 2/1979
Cuộc xâm lược đẫm máu nhất mà Trung Quốc thực hiện thời hiện đại vào tháng 2/1979 đã củng cố “bài học” mà dân tộc Việt vốn đã thuộc lòng, đó là bài thơ của Lý Thường Kiệt năm xưa:
Lý Thường Kiệt nhà quân sự, nhà chính trị nổi tiếng, một hoạn quan đời nhà Lý, có công to lớn trong việc đánh bại hoàn toàn quân nhà Tống vào năm 1075-1077. Ông được cho là người đầu tiên viết ra tác phẩm khẳng định chủ quyền dân tộc (Nam Quốc Sơn Hà). Ông cũng là vị tướng nổi tiếng nằm trong số 14 vị anh hùng dân tộc tiêu biểu nhất trong lịch sử Việt Nam.
Chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra khi các quân đoàn chủ lực Việt Nam đang làm nhiệm vụ quốc tế, truy quét quân Khmer Đỏ ở Campuchia. Tổng lực lượng phòng thủ của Việt Nam trên toàn tuyến biên giới lúc này khoảng 50.000 quân, chủ yếu bộ đội địa phương, công an vũ trang và dân quân tự vệ. Đối đầu với đội quân đông gấp 12 lần được yểm trợ bởi hỏa lực mạnh, quân dân các dân tộc 6 tỉnh biên giới phía Bắc chủ động tổ chức chiến đấu ngay tại chỗ cầm chân quân Trung Quốc trong khi chờ quân chủ lực. Bộ Quốc phòng Việt Nam gấp rút điều động các sư đoàn bộ binh quân khu từ tuyến sau lên, quân chủ lực từ chiến trường Tây Nam trở về tham chiến.
Ngày 5/3/1979, khi Cố Chủ tịch Tôn Đức Thắng công bố lệnh tổng động viên, Trung Quốc tuyên bố rút quân. Sau khi rút quân, giới lãnh đạo và truyền thông Trung Quốc rêu rao đã hoàn thành mục tiêu của cuộc xâm lược là “dạy cho Việt Nam một bài học”.
Tuyên bố của Bắc Kinh không phải là hoàn toàn sai sự thật bởi mục tiêu của họ là tàn phá đất nước Việt Nam, giết hại đồng bào và chiến sĩ chúng ta và họ đã đạt được điều đó trên toàn tuyến biên giới phía Bắc. Trường học, bệnh viện, cầu cống, trụ sở, làng mạc, thị xã và các công trình kinh tế, quân sự,… bị phá hủy gần như hoàn toàn. Hàng nghìn người dân vô tội bị tàn sát, man rợ nhất là hơn 400 người Việt Nam bị lính Trung Quốc giết hại tại pháo đài Đồng Đăng.
Điều mà Bắc Kinh không thể và không bao giờ có thể làm là bẻ gãy ý chí độc lập tự cường, quyết tâm bảo vệ tổ quốc của người Việt. Chính trị, ở đâu hay bao giờ cũng thế, dù được tô vẽ dưới mọi màu sắc vẫn thường bị nghi hoặc về bản chất,...Nói đến nước Mỹ, không ít người xem đó là hình mẫu của tự do, dân chủ song cũng không ít người - kể cả người Mỹ - cho rằng chính trường Mỹ là “vũ đài của sự dối trá,… là nơi khốc liệt và đầy thủ đoạn”. Nhà xã hội học nổi tiếng, giáo sư Zygmunt Bauman trả lời phỏng vấn do phóng viên tạp chí Polityka - Jacek Żakowski - thực hiện cho rằng: “Cuộc chiến với dối trá là bất khả chiến thắng. Dối trá tự bản chất là vĩnh cửu và có ở khắp nơi. Georges Duhamel đã rất thông thái khi nói rằng: “Giả dối là nguyên tắc, sự thật là ngoại lệ” ”. 
Cuộc chiến mà Trung Quốc tiến hành chống Việt Nam năm 1979 không phải là ngoại lệ của giả dối chính trị bởi nó được khoác chiêu bài “phản kích tự vệ” khi mà người Việt không hề xâm phạm lãnh thổ Trung Quốc. Không khuyến khích thói giả dối song cần phải làm thế nào để người dân biết nhận diện giả dối, biết cảnh giác đề phòng những kẻ vốn có truyền thống lịch sử giả dối và cũng cần phải biết cách lấy giả dối đối phó với giả dối. Có quan điểm rằng chính khách, để đạt đến đẳng cấp lừa dối cả thế giới, trước tiên phải lừa dối chính những người bên cạnh mình. Giới chóp bu Bắc Kinh khi tiến hành cuộc xâm lược Việt Nam đã lừa dối người dân Trung Quốc về sự cần thiết phải “dạy cho Việt Nam một bài học”. 
Rất nhiều người Trung Quốc ở vùng núi giáp Việt Nam, có người còn chưa đọc thông viết thạo đã trở thành dân binh tải lương thực, vũ khí phục vụ cuộc chiến bởi dưới cái loa tuyên truyền của Bắc Kinh, họ xem phục vụ cuộc chiến là “nghĩa vụ bảo vệ tổ quốc”? Sẽ là ngây thơ nếu ai đó chủ tâm gieo vào quần chúng niềm tin về một chỗ dựa tinh thần nào đó trong khi mình bị lợi dụng như một quân cờ trên bàn cờ địa chính trị toàn cầu. Sẽ là nguy hiểm nếu truyền cảm hứng cho dân chúng bằng sự mất cảnh giác của chính mình bởi “giả dối là nguyên tắc, sự thật chỉ là ngoại lệ”.Trong màu sắc duy tâm, điểm đến cuối cùng trên con đường danh vọng của các chính khách hoặc là thiên đường, hoặc là địa ngục. Dù là trên thiên đường, sẽ có lúc họ phải nhìn xuống hạ giới để nói lời xin lỗi những người ngã xuống trong chiến tranh ở tuổi đôi mươi, kẻ ở địa ngục vẫn có lúc phải đội mồ đứng dậy để cầu xin tha thứ. 
Sự tàn bạo của cuộc chiến 1979 mà Trung Quốc tiến hành đâu chỉ tàn phá đất nước Việt Nam, giết hại bộ đội và dân thường Việt Nam? Đó còn là vết thương cho đến hôm nay vẫn rỉ máu trong tâm trí không ít cựu binh lính và những gia đình Trung Quốc có người thân mất mạng trong cuộc chiến. Còn người Việt, làm sao có thể quên đi nỗi đau mỗi khi nhắc, nhớ đến đồng đội và người thân đã ngã xuống hoặc bị sát hại trong cuộc chiến. 
Nếu cha ông ta không ghi lại lịch sử hào hùng của người Việt thời Lý Thường Kiệt trên sông Như Nguyệt, thời Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo trên sông Bạch Đằng, Lê Lợi ở Chi Lăng, Nguyễn Huệ ở Đống Đa … thì người Việt có được như hôm nay? 
Vậy tại sao chúng ta dường như vẫn ngại ngùng khi dạy cho con cháu về cuộc chiến đẫm máu chống xâm lược trên biên giới phía Bắc và phía Tây Nam những năm 70 thế kỷ trước? 
Không phải những người viết sách giáo khoa không có tư liệu, càng không phải đánh giá công bằng lịch sử sẽ làm mất đi tình hữu nghị giữa các dân tộc hay ảnh hưởng đến ý thức hệ.
Hiện tại còn nhiều tài liệu chưa được giải mật về cuộc chiến, song nên chăng đã đến lúc nhìn lại, đánh giá lại một cách nghiêm túc để làm sao tránh được chiến tranh? Bối cảnh chính trị quốc tế, khu vực thời điểm đó như thế nào? Có lẽ vì thiếu đánh giá một cách khoa học về cuộc chiến nên người ta sợ nhắc đến nó?
Người Mỹ dựng lại phim về trận chiến đẫm máu Trân Châu Cảng hay số phận tù binh Mỹ bị Nhật bắt trong thế chiến 2 (bộ phim Unbroken - Không khuất phục) nhưng không vì thế mà hai nước Nhật - Mỹ trở nên thù nghịch. 
Liên quan đến cuộc chiến chống xâm lược trên biên giới phía Bắc là cuộc chiến biên giới Tây Nam chống diệt chủng Polpot. Như các nhà nghiên cứu quốc tế đánh giá, một trong những lý do khiến Trung Quốc tấn công Việt Nam ở phía Bắc là để tìm cách kéo lực lượng tinh nhuệ của quân đội Việt Nam khỏi Campuchia lúc đó đang làm nghĩa vụ quốc tế cao cả, tiêu diệt diệt chủng Polpot. Không ai khác, chính xương máu của đồng bào và quân đội Việt Nam đã góp phần tiêu diệt một chế độ tàn bạo hiếm có trong lịch sử nhân loại. Một chế độ mà những tên tội phạm đầu sỏ (Nuon Chea, Khieu Samphan, Ieng Sary và Ieng Thirith) đã bị Tòa án quốc tế truy tố về các tội ác chống lại loài người, diệt chủng và vi phạm nghiêm trọng các Công ước Geneva năm 1949.
Điều đáng sợ, đáng nói là những sự thật lịch sử bị bóp méo từ một phía sẽ dần chiếm lĩnh tâm trí nhân loại nếu chúng ta không làm gì hôm nay. Nếu chúng ta im lặng hôm nay, sẽ khiến ngày càng có nhiều người ngộ nhận, rằng Việt Nam xâm chiếm biên giới, biển đảo của Trung Quốc, xâm lược Campuchia,… như giọng lưỡi bộ máy tuyên truyền bên kia biên giới vẫn ra rả từ 1979 đến nay. Súng ống, bom đạn quân đội Trung Quốc bố trí ở Hoàng Sa, Trường Sa không thể nhằm đến Mỹ, Úc hay Nhật Bản nhưng khả năng bao phủ vùng trời, vùng biển của Việt Nam là một sự thật không thể phủ nhận. Dạy cho con cháu những trang sử hào hùng đẫm máu và nước mắt cha ông chính là cách để tạo động lực xây dựng một nước Việt Nam tự cường, đủ sức mạnh đương đầu với bất kỳ thế lực ngoại xâm nào. 
Một nước Việt Nam yếu về kinh tế và quân sự, nhân tâm phân tán lại chính là điều mà kẻ thù của dân tộc này hằng mong mỏi. Niềm tin không tự nhiên sinh ra, không từ trên trời rơi xuống, niềm tin của dân tộc này không thể bị đánh đổi bởi niềm tin của dân tộc khác, và trên tất cả lịch sử một dân tộc không thể bị che phủ bởi ý thức hệ hay ý muốn chủ quan của riêng bất cứ ai. Yêu chuộng hòa bình không có nghĩa là phủ nhận chiến tranh bởi chuẩn bị cho chiến tranh chính là cách để gìn giữ hòa bình. Nói về cuộc chiến, về lịch sử không phải để khoét thêm hận thù mà chỉ là để nhắc nhở những thế hệ tương lai, rằng đất nước này, dân tộc này “dẫu có phải đốt cả dãy Trường Sơn, cũng phải giữ cho được tự do, độc lập”.

A. Liệu có nổ ra chiến tranh ở Biển Đông?
Ngày nay, Biển Đông không chỉ là trung tâm quan trọng trong chuỗi cung ứng toàn cầu của Trung Quốc. Biển Đông còn bảo vệ lối ra của Trung Quốc tới Ấn Độ Dương, tuyến đường vận chuyển năng lượng quan trọng của Trung Quốc. Với Trung Quốc, việc kiểm soát quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa sẽ phá vỡ các giới hạn địa lý của Đông Nam Á trong việc triển khai sức mạnh trên Ấn Độ Dương thông qua Đông Nam Á, và một lần nữa dự án “Một vành đai, một con đường” lại thể hiện tầm quan trọng và tham vọng của Trung Quốc.
Phi công Trung Quốc luyện tập xuất kích từ tàu sân bay Liêu Ninh. Chiến hạm Trung Quốc khai hỏa bắn đạn thật trong cuộc tập trận trên biển. Không quan trọng là ai đang là chủ nhân của Nhà Trắng, Lầu Năm Góc sẽ không ngừng các chiến dịch thực thi tự do hàng hải ở Biển Đông, và tiếp tục các chuyến tuần tra của máy bay ném bom B-52 trên Biển Đông của hải quân Mỹ. Khi Bắc Kinh đáp trả bằng việc khoe máy bay ném bom có khả năng hạt nhân tầm xa H-6K trên bãi cạn Scarborough gần Philippine, không có gì ngạc nhiên khi Lầu Năm Góc ngay lập tức bật nút báo động đỏ. Vì ván cờ lớn trên Biển Đông có liên quan đến sức mạnh trên không và dưới nước của Trung Quốc, liệu trung Quốc có thể làm gì để đối mặt với các thách thức từ Lầu Năm Góc?
Tàu ngầm hạt nhân mang tên lửa đạn đạo của Trung Quốc. Trung Quốc đã từng bước phát triển các chiến thuật chống tiếp cận A2/AD tinh vi, bao gồm cả chiến tranh không gian mạng, tàu ngầm trang bị tên lửa hành trình, và đặc biệt là các tên lửa đạn đạo chống hạm DF- 21D, cơn ác mộng với các tàu sân bay trị giá hàng tỷ USD của Mỹ.
Một chương trình có tên Tầm nhìn Thái Bình Dương do Lầu Năm Góc tài trợ đã đưa ra khái niệm Tác chiến Không-biển. Nhưng dù cho khái niệm này có được xây dựng thì Trung Quốc cũng đã nằm lòng bí kíp triển khai các tên lửa đạn đạo tầm xa, mối đe dọa chết người đối với các căn cứ của Mỹ. Cốt lõi của khái niệm Tác chiến không –biển là “NIA/D3”: liên kết, hợp nhất các lực lượng tạo khả năng tấn công mạnh để bẻ gãy, phá hủy và đánh bại kẻ thù.” Đây là cách mà Lầu Năm Góc sẽ đối phó với chiến lược chống tiếp cận của Trung Quốc, có thể tấn công mọi trung tâm chỉ huy và kiểm soát của Trung Quốc trong một loạt các cuộc “tấn công phẫu thuật”.
Theo AsiaTimes, điều kỳ diệu của nền kinh tế Trung Quốc luôn nằm ở hiệu suất sản xuất/xuất khẩu đáng kinh ngạc ở bờ biển phía đông. Tuy nhiên, Trung Quốc không có lối đi thẳng ra các vùng biển mở. Trung Quốc bị chặn bởi tất cả các hòn đảo xung quanh. Máy bay không người lái Globl Hawk tầm xa của Mỹ cũng thực hiện tuần tiễu thường xuyên ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương
Ông Ngô Sĩ Tồn, Chủ tịch Viện nghiên cứu Biển Đông của Trung Quốc trong nhiều năm qua luôn cho rằng tất cả các hành động của Trung Quốc đều để đảm bảo một lối thoát chiến lược ra các vùng biển mở. Ngược lại, Mỹ lại coi đó là nỗ lực để chiếm Biển Đông thành “ao nhà” của Trung Quốc. Thực tế, các hành động của Trung Quốc đều là vì bảo vệ sân sau trên biển, lối ra vào sống còn trong chuỗi cung ứng toàn cầu của Trung Quốc.
Mục tiêu cuối cùng của Bắc Kinh là phá vỡ niềm tin của Mỹ rằng Mỹ sở hữu hoàn toàn và không giới hạn việc tiếp cận 7 vùng biển, nền tảng các căn cứ của đế chế Mỹ. Trung Quốc hiện có thể bảo vệ được hòn đảo Hải Nam chiến lược ở phía nam. Căn cứ hải quân Du Lâm ở đảo Hải Nam là nơi đóng căn cứ hạm đội tàu ngầm của Trung Quốc với các tàu ngầm hạt nhân lớp Tấn 094, có khả năng phóng tên lửa đạn đạo xuyên lục địa thế hệ mới JL-3 của Trung Quốc với tầm bắn ước tính khoảng 12.000 km. Do đó Trung Quốc hiện nay không chỉ có khả năng bảo vệ mà còn có thể triển khai sức mạnh nhằm tiếp cận không bị hạn chế ra khu vực Tây Thái Bình Dương.


******************************************************
B. Hồi ức về chiến tranh bảo vệ Biên giới tháng 2 năm 1979
Rạng sáng 17/2/1979 Trung Quốc bất ngờ đưa hơn nửa triệu quân cùng hàng nghìn xe tăng xe cơ giới tràn qua biên giới Việt Nam-đồng loạt tấn công 6 tỉnh phía Bắc từ Pa Nậm Cúm (Lai Châu) đến Pò Hèn (Quảng Ninh) trên chiều dài 1200 km.
Báo Quân đội nhân dân đăng "4 giờ 17 phút ngày 17/2/1979, giữa lúc nhân dân Hoàng Liên Sơn đang ngủ ngon thì bất thình lình hàng loạt đạn đại bác từ phía Bắc giội tới làm khắp biên giới bốc lửa ngùn ngụt. Hàng loạt quả đại bác thi nhau trút xuống thị xã Lào Cai, Cốc Lếu, nhằm thẳng các cơ quan, nhà máy…". Các tỉnh nằm trong vòng chiến sự gồm Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh .
Hình ảnh thị xã Cao Bằng bị quân Trung Quốc bắn phá tan hoang do nhiếp ảnh gia Trần Mạnh Thường ghi lại. Khi đó, ông là cán bộ phòng biên tập ảnh của Nhà xuất bản Văn hóa được tăng cường lên biên giới phía Bắc cuối năm 1978. Từ lúc chiến sự xảy ra đến đầu tháng 3/1979, ông theo chân công an vũ trang đi khắp chiến trường Cao Bằng, ghi lại những hình ảnh chân thực của cuộc chiến 38 năm trước bằng một chiếc máy ảnh và 20 cuộn phim.
Bất ngờ trước sự tấn công của quân Trung Quốc, người dân thị xã Cao Bằng ngược đường quốc lộ, băng rừng di tản về hướng Bắc Kạn, Thái Nguyên. Giữa dòng người tản cư có hai chị em cõng nhau chạy nạn. Hai đứa trẻ vừa đói, vừa mệt nhưng cũng không dám nghỉ ngơi. Nhiều năm qua, ông Trần Mạnh Thường vẫn hy vọng gặp lại hai chị em trong bức ảnh. Cô bộ đội bế bé gái theo mẹ đi tản cư tại chân cầu Tài Hồ Sìn (Hòa An, Cao Bằng). Mẹ của bé trúng đạn quân Trung Quốc bị thương nặng, được bộ đội đưa về tuyến sau. "Tình hình khi ấy rất khẩn trương, ai cũng hoang mang vì không nghĩ Trung Quốc lại đưa quân tràn qua bắn phá", ông Thường kể.
Từ ngày 17/2/1979 đến 18/3/1979 khi Trung Quốc rút quân, nhiều bản làng dọc biên giới phía Bắc bị tàn phá nặng nề. Đạn pháo tầm xa phá hủy nhà cửa, trường học, bệnh viện, cầu cống, người dân bị giết hại. Cầu sông Bằng (Cao Bằng) bị quân Trung Quốc đánh sập. Nhà trẻ thị xã Cao Bằng chỉ còn là đống đổ nát. Trâu bò bị giết dọc đường quân Trung Quốc đi qua. Anh Nông Văn Ất ở xã Hưng Đạo (Cao Bằng) bật khóc khi trả lời phỏng vấn báo chí nước ngoài về cái chết của vợ con. Chị Nguyễn Thị Hải, vợ anh đang mang bầu 6 tháng cùng bốn đứa con, lớn nhất 10 tuổi, nhỏ nhất 3 tuổi đều bị giết chết rồi ném xuống giếng. Chị Nông Thị Ty, người dân thôn Tổng Chúp, xã Hưng Đạo còn sống sót sau trận càn quét của quân Trung Quốc trả lời nhà báo Tiệp Khắc. Tại thôn này, 43 dân thường gồm người già, trẻ em, phụ nữ mang thai bị giết hại.
Xác xe tăng Trung Quốc bị bắn gục tại bản Sẩy (Hòa An, Cao Bằng). Bộ đội bám trụ từng hốc suối, bìa rừng, đánh bật quân Trung Quốc lùi dần về phía đường biên. Báo Quân đội nhân dân số Thứ Sáu, ngày 23/2/1979 đăng "Trong 5 ngày (từ 17 đến 21/2), quân dân các tỉnh biên giới diệt 12.000 địch, diệt và đánh thiệt hại nặng 14 tiểu đoàn, bắn cháy, phá hủy 140 xe tăng, xe thiết giáp, thu nhiều súng và đồ dùng quân sự". Súng chống tăng, đạn B41, súng trung liên, đại liên của quân Trung Quốc bị bộ đội Việt Nam thu được.
Để huy động sức người, sức của cho công cuộc cứu nước, ngày 5/3/1979, Chủ tịch nước Tôn Đức Thắng ký sắc lệnh 29 - LCT ra lệnh tổng động viên trên cả nước. Hàng vạn thanh niên các tỉnh biên giới và toàn quốc nhanh chóng ghi danh nhập ngũ. Đất nước chuyển mình vào cuộc kháng chiến mới. Hàng hóa nhanh chóng được chi viện cho chiến trường phía Bắc. Các thiếu nữ dân tộc Tày chuyển lương thực cho bộ đội. Khi lệnh Tổng động viên được ban bố ngày 5/3, Trung Quốc tuyên bố rút quân vì đã "hoàn thành mục tiêu chiến tranh". Tuy nhiên, suốt 10 năm (1979-1989), chiến sự vẫn tiếp diễn ở biên giới phía Bắc, khốc liệt nhất là mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang).

Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2017

Câu chúc cho năm mới: “THÂN DẬU (2017) NIÊN LAI KIẾN THÁI BÌNH”!


Câu chúc cho năm mới: “THÂN DẬU (2017) NIÊN LAI KIẾN THÁI BÌNH”! 
( Sấm Trạng Trình cách đây 500 năm)

Sấm Ký - Bạch Vân Thi Tập của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm được viết vào năm Nhâm Tí, 1552. Dài 487 câu chia làm hai tập: Tập một có 280 câu mô tả lịch sử nước Việt Nam kể từ thời mới bắt đầu lập quốc là Lạc Long Quân trải qua các triều đại Đinh, Lê, Lý, Trần, Hậu Lê, Tây Sơn, Nguyễn, .. và kết thúc bằng lúc nước Việt được tái lập và thái bình. Tập hai có 207 câu dự đoán về thời đại tương lai sắp tới của dân tộc Việt. 

"Thân dậu niên lai kiến thái bình".

Nhìn lại lịch sử VN, năm 1944 (Giáp Thân)- 1945 (Ất Dậu) Việt Minh đã giành chính quyền, khai sinh ra nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, mặc dù đã mở ra thời kỳ thái bình cho dân tộc Việt Nam nhưng chỉ ở phía Bắc. Tuy nhiên, cuộc khởi nghĩa Mậu Thân 1968 (Kỷ Dậu-1969) để thống nhất đất nước đã thất bại, làm cho câu Sấm của Trạng Trình có gì đó chưa đúng với Cách mạng của cả dân tộc Việt chúng ta. Phải chăng nó chỉ phù hợp với năm nay (2017) của chúng ta. Ở đâu đó, có câu ca rằng: “Thân gà dạ khỉ đây chừ.
Thì ra ngọn lửa mới thâu dịu dần”

Đây là lời ca của Trạng Trình, ông cười và nói "Té ra năm khỉ (Bình Thân 2016), năm gà (Đinh Dậu 2017) đây mà. Cho nên chinh chiến sẽ được lãng quên dần dần. Điều này cho ta thấy thái bình đã thật sự trở về trên đất Việt.
Thực vậy, sau khi Tổng Thống Trump điện đàm với Thủ thướng Nguyễn Xuân Phúc ngày 15/12/2016, chính phủ ta đã mở đầu năm mới với những chính sách chuyển biến rất tích cực, cụ thể như sau:

1/ Ngày 09/1/2017: Ấn độ chính thức chuyển giao Công nghệ tên lửa hiện đại cho VN và hỗ trợ đào tạo lái máy bay chiến đấu Su30 và tàu ngầm Kilo,..; 

2/ Ngày 12-15/01/ 2017: TBT Nguyễn Phú Trọng thăm TQ và ký 15 văn kiện;

3/ Ngày 13/01/2017: PVN ký thỏa thuận hợp tác với Exxon mobil (Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành Tập đoàn Exxon-Mobil, ông Rex Tillerson là tân Ngoại trưởng Mỹ trong chính quyền Trump);

4/ Ngày 16/1/2017: Thủ tướng Nhật Bản sang thăm VN và cam kết cung cấp thêm hơn 1 tỷ USD vốn vay ODA trong tài khóa 2016, 6 tàu tuần tra mới và ký 6 văn kiện hợp tác. 



Tổng thống Reagan bắt tay Donald Trump tại Nhà Trắng năm 1987


Nhìn ra thế giới năm Thân Dậu, sự trái ngược hẳn tiên đoán rất bi quan của giới truyền thông "dòng chính", Lễ Tuyên Thệ Nhậm Chức Tổng thống Mỹ vào ngày 20/01/2017 đã diễn tiến tốt đẹp hơn mong muốn. Tổng thống Donald Trump đã nhấn mạnh những điểm chính sẽ thực hiện trong nhiệm kỳ này và luôn luôn chú trọng đặt Tổ Quốc Hoa Kỳ trên hết. Điều này làm mọi người liên tưởng đến Cố Tổng Thống Reagan trước đây đúng 36 năm cũng có quyết tâm đó muốn làm nuớc Mỹ vĩ đại trở lại sau khi quốc gia này bị đối xử khinh thường & chịu nhục nhã trên chính trường quốc tế.

Có rất nhiều quan điểm về vấn đề này và những người ủng hộ ông Trump có thể so sánh ông với một biểu tượng của đảng Cộng hòa gần đây. "Giống như Ronald Reagan, Donald Trump có sự trung thực / thẳng thắn để giải quyết những thách thức khi đối mặt với người dân Mỹ từ ngày đầu tiên nhậm chức", Phó Tổng thống đắc cử Mike Pence trong tháng 9/2016 đã cho biết.

Còn nếu quan tâm đến những tuyên bố theo chủ nghĩa dân túy của ông Trump đối với tầng lớp cổ cồn trắng, có lẽ ông Trump sẽ có điểm tương đồng với Andrew Jackson. Tổng thống Jackson nổi tiếng với việc chuyển giao quyền lực chính trị từ tầng lớp tinh hoa sang giới cử tri bình thường hơn.

Điều cần chú ý ở đây là chu kỳ thời gian. Có thể thấy 44 đời Tổng thống Mỹ gần đây có thể được nhóm lại thành các mô hình chính trị lặp đi lặp lại. Lý thuyết về chu kỳ chính trị là đứa con tinh thần của nhà khoa học chính trị Stephen Sknowronek từ Đại học Yale. Trong một cuốn sách xuất bản vào năm 1993, ông đã chỉ ra năm tổng thống Mỹ "kiến tạo" (Không bao gồm George Washington – người đã xây dựng thời đại của riêng ông) - Thomas Jefferson, Jackson, Lincoln, Franklin Roosevelt, và Regan – người mở ra thời kỳ quản trị hoàn toàn mới. 

"Suy nghĩ của Trump tương tự như Franklin Roosevelt (Teddy - TR) – điều giúp ông ấy có nhiều cơ hội trở thành một tổng thống đột phá, người phá tan những ý tưởng cũ về tổng thống và định hình lại quan điểm của chúng ta về quyền lực của tổng thống", giáo sư Adler nói trong một email.

Tổng thống Trump có thể trở thành người cuối cùng tiếp nối chính sách của Reagan trong khi sự “chưa rõ” trong chính sách của ông có thể mở đường cho sự hiện diện của phe Dân chủ trong nhiệm kỳ tới. Tuy nhiên, tính cách và bản sắc cá nhân không phải là yếu tố duy nhất định hình thành tựu của mỗi đời tổng thống. "Mối quan hệ của các tổng thống với chính đảng lãnh đạo cũng như sức mạnh của hệ tư tưởng và các lực lượng liên minh sẽ ảnh hưởng tới sự thành công và di sản của chính quyền," Giáo sư Azari nhận định.

Giống như Donald Trump, cựu Tổng thống Ronald Reagan từng chịu sự chỉ trích và phản đối kịch liệt khi tham gia tranh cử. Ông lên nắm quyền trong bối cảnh đất nước bị chia rẽ nặng nề và người Mỹ tin rằng ông sẽ là một tổng thống thất bại. Tuy nhiên, trái với mọi dự đoán, Reagan đã đi vào lịch sử như một trong những tổng thống vĩ đại nhất của nước Mỹ. Nếu Trump thay đổi và biết khai thác thế mạnh của bản thân, "ông ta có thể khiến người Mỹ phải ngạc nhiên vì đã không bỏ phiếu cho mình".

Có lẽ lần đầu tiên trong lịch sử Hoa Kỳ có một Tổng Thống dám lên tiếng chỉ trích thẳng giai cấp chính trị "thối nát" ở thủ đô trong quá khứ như sau: "Trong thời gian quá lâu, một nhóm nhỏ ở thủ đô của đất nước chúng ta đã thu về những lợi lộc từ chính quyền trong khi người dân phải trả giá. Washington nở rộ - nhưng người dân không được chia phần trong sự phồn vinh đó. Các chính trị gia trở nên giàu có - nhưng chúng ta đã mất nhiều việc làm, nhiều nhà máy bị đóng cửa. Giới quyền thế bảo vệ chính họ, chứ không phục vụ các công dân của đất nước chúng ta."

Không nói ra, ai cũng biết đó là thế lực tài phiệt Mỹ (đa số gốc Do Thái) đã mua chuộc một phần không nhỏ trong giai cấp cầm quyền chính trị (political establishment). Điển hình là trường hợp bà Clinton chỉ diễn thuyết có 3 lần mà được ngân hàng Goldman Sachs (100 % gốc Do Thái) trả đến trên nửa triệu đô la ($650.000), khiến chính Tổng thống Obama cũng phải lên tiếng "chọc quê" về cú hối lộ ngoạn mục này.

Theo trang tin Mỹ WND, một cố vấn cấp cao trong Ủy ban Đối ngoại Thượng viện Mỹ, ông Theodore Roosevelt Malloch nhìn nhận ông Trump giống cựu Tổng thống Ronald Reagan, người thẳng thừng đối đầu với Liên Xô khi đương chức, thậm chí thắng cuộc Chiến tranh Lạnh vốn đã dẫn tới sự sụp đổ của Liên Xô. “Ông Trump có thể sẵn sàng chơi một ván cờ chính trị giống như Reagan năm 1982″, Malloch nói. “Năm đó, Reagan đã tính toán sự phụ thuộc vào dầu lửa của kinh tế Liên Xô chính là điểm yếu mà Mỹ có thể lợi dụng bằng cách khuyến khích Ảrập Xêút bơm dầu, nhằm tạo ra dư thừa dầu lửa trên toàn thế giới, khiến giá dầu lao dốc”. Nhưng ngày nay, Mỹ đã trở lại ngôi vị nước sản xuất dầu lửa hàng đầu. Với sản lượng ngày càng tăng, giá dầu trên các thị trường giảm mạnh và điều này cực kỳ bất lợi cho Nga. 


I / Trạng Trình - Nguyễn Bỉnh Khiêm - bậc kỳ tài của dân tộc Việt

Nhắc đến hai vị Tổng Thống này thì phải đề cập đến câu sấm nổi tiếng mà hầu hết VN chúng ta ai cũng biết, bởi vì đã đúng với Tổng thống Reagan (1911 - 2004) và rất có thể sẽ "không sai" với Tổng thống Trump trong thời gian tới:

Thân Dậu Niên Lai Kiến Thái Bình
(Năm con khỉ cho đến con gà nhìn thấy thái bình)

Tác giả câu sấm đó là "một bậc kỳ tài, hiền danh muôn thuở" không những cho Việt Nam mà cho cả thế giới nữa. Đó chính là thiên tài Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491–1585). Với 2 tác phẩm Bạch Vân am thi tập (chữ Hán) và nhất là Bạch Vân quốc ngữ thi tập (chữ Nôm), Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm được ghi nhận là nhân vật sáng tác thơ Nôm nhiều nhất trong văn học sử VN. Người không thèm hưởng phú quý vinh hoa, để cả đời ưu tư phụng sự cho tiền đồ dân tộc Việt, biết nhìn xa trông rộng gián tiếp làm quân sư cho cả 3 dòng họ Mạc, Trịnh, Nguyễn được sinh tồn trong giai đoạn 1527 - 1677. Đất nước VN có dãy giang sơn gấm vóc rộng lớn hình chử S như ngày hôm nay phần lớn là nhờ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm bày mưu cho Chúa Nguyễn Hoàng trảy quân Nam tiến để lánh nạn qua lời khuyên:

Hoành Sơn Nhất Đái, Vạn Đại Dung Thân
(Một dãy núi Hoành Sơn, có thể dung thân đến muôn đời)

Xuất sắc nhất, Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm còn là một Nhà Tiên Tri, biết trước 300 năm quốc hiệu sau này sẽ là Việt Nam trong 2 tác phẩm và để lại cho hậu thế tập Sấm ký (còn được gọi là "Sấm Trạng Trình")

Có lẽ dụng ý chính của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm qua Sấm ký gieo niềm hy vọng vô bờ bến vào tiền đồ dân tộc Việt, để dù trãi qua bao nhiêu khó khăn tưởng chừng như mất nước vẫn vững niềm tin tranh đấu vào tương lai sáng lạn. Chẳng hạn qua câu sấm nêu trên "Thân Dậu Niên Lai Kiến Thái Bình".

Vào năm Canh Thân 1980, lúc đó Liên Xô đang mở rộng biên giới đế quốc trên phân nửa thế giới, còn Hoa Kỳ thua liên tiếp dưới thời Tổng Thống Carter (1977 - 1981) và lại bị Iran bắt con tin quyết không thả để làm nhục nước Mỹ. Ai có ưu tư về thời cuộc đều bi quan tận cùng. 

Chỉ VN mình đọc câu thơ tiên đoán của Trạng Trình "Thân Dậu Niên Lai Kiến Thái Bình" để giữ niềm tin với nhau. Mà quả thực tưởng như phép nhiệm mầu, ông Reagan xuất hiện ra tranh cử Tổng Thống và bất ngờ thắng cử mặc dù trước đó hệ thống truyền thông báo chí "dòng chính" (đa số gốc Do Thái) tiên đoán TT đương nhiệm Carter chắc chắn thiếu điều 100 % sẽ đắc cử. TT Reagan lên nắm quyền vào năm con gà Tân Dậu 1981 và tiến hành kế hoạch "đánh" Liên Xô để cuối cùng Liên Xô phải sụp đỗ vào ngày 21.12.1991. Sự kiện vô cùng bất ngờ này quả đúng với câu sấm nêu trên của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm vì cả thế giới hưởng được cảnh thái bình không lo sợ cuộc chiến tranh nguyên tử làm tận thế giữa Liên Xô- Mỹ.

Chu kỳ 36 năm sau đó quay trở lại. Cũng năm con khỉ Bính Thân 2016 xuất hiện bất ngờ nhân vật Trump ra tranh cử mà ban đầu không ai tưởng tượng nỗi sẽ được chọn làm ứng cử viên TT của Đảng Cộng Hòa và cuối cùng vượt bao nhiêu trở ngại để thắng cử làm Tổng Thống nhậm chức bước vào năm con gà Đinh Dậu 2017.

II / 05 điểm giống nhau ly kỳ giữa Reagan & Trump

1) Cả hai cùng tuổi “Tuất” và đắc cử tổng thống năm 70 tuổi “Thân Dậu”: 
Tổng thống Reagan sinh năm Canh Tuất (1911) đến năm Canh Thân (1980) đuợc đắc cử Tổng Thống và bắt đầu cầm quyền vào năm Thân Dậu (1981) lúc 70 tuổi. Còn Tổng thống Donald Trump thì sinh năm Bính Tuất (1947) đến năm Bính Thân (2016) đắc cử và nắm quyền vào năm Đinh Dậu (2017) cũng vào lúc 70 tuổi.

2) Cả hai đều không phải là dân làm chính trị chuyên nghiệp: 
Reagan từng là tài tử điện ảnh, còn Trump là doanh nhân và họ chưa hề làm nghị sĩ trên chính trường Mỹ. Đặc biệt là cả hai đều từng là đảng viên Dân Chủ, rồi bất mãn với đường lối chính trị quá yếu kém nên đã bỏ gia nhập Đảng Cộng Hòa rồi tranh cử làm Tổng Thống.

3) Cả hai đều dùng khẩu hiệu khi tranh cử là: “làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại”: 
Reagan với khẩu hiệu "Let's Make America Great Again", còn Trump với “Make America Great Again”. Vì vậy những nét chính về chủ trương kinh tế, ngoại giao và quốc phòng đều gần như giống hệt nhau. Điều này rất dể hiểu vì Reagan là thần tượng của ông Trump từ hồi còn trẻ và đã từng vinh hạnh được Tổng thống Reagan đích thân bắt tay tại Toà Bạch Ốc vào năm 1987.

4) Cả hai đều là kẻ "thù" bị giới truyền thông báo chí "dòng chính" được điều khiển bởi thế lực tài phiệt Mỹ (gốc Do thái) đánh phá toàn diện một cách bẩn thỉu:
Reagan & Trump đều bị chụp mũ là phát xít, bởi vì họ nêu cao tinh thần quốc gia dân tộc không chịu hèn yếu khuất phục trước hiểm họa ngoại lai. Đặc biệt nhất là cả hai đều bị họ tiên đoán trước ngày bầu cử là thảm bại trước ứng cử viên của đảng Dân Chủ, kết quả bầu cử cuối cùng đều ngược lại.

5) Cả hai đều nổi tiếng bộc trực, dám "nói thẳng" không "vòng vo" kiểu ngoại giao: 
Ông Reagan đã gọi thẳng Liên Xô là Đế quốc ác độc, và năm 1987 đứng trước Bức Tường Berlin dám thách thức lãnh tụ Liên Xô hãy đến giật sập đi. 
Trong khi đó, ông Trump đã "thẳng tay" gửi trên Twitter bức hình chụp ghép bà Clinton với đống tiền USD bên cạnh ngôi sao 6 cạnh David (biểu tượng của Do Thái) như sau: “Screen grab of Donald Trump's tweet of an image of Hillary Clinton with the words "Most Corrupt Candidate Ever" on a Star of David-like form. July 2, 2016” nhân cơ hội ông Sanders (gốc Do Thái) chỉ trích nói "vòng vo" bà Clinton là "quá thân cận" với giới tài phiệt Wall Street (99 % gốc Do Thái) trong vòng tranh cử nội bộ của Đảng Dân Chủ. Từ đó bà Clinton có "nhãn hiệu" là vua tham nhũng và tay sai cho thế lực tài phiệt gốc Do Thái, làm cho đa số dân Mỹ da trắng sùng đạo Thiên Chúa Giáo không bỏ phiếu cho bà này nữa. 
Đối với Trung Quốc, ông Trump "nói thẳng" tuyên bố là bọn đã ăn cắp tầu ngầm không người lái, sang đoạt kỹ thuật sáng chế và ăn cướp công ăn việc làm của Mỹ. Có lẽ do tính bộc trực như vậy nên cử tri mới tin tưởng và ủng hộ hết lòng để cả hai được đắc cử rất bất ngờ.

III / Qua năm Đinh Dậu 2017, Tổng thống Trump bắt đầu hành động?

1) Xuyên qua " Kế hoạch 100 ngày đầu làm Tổng Thống" và bài diễn văn nhậm chức đã cho thấy Trump sẽ quyết tâm thực hiện ngay những điều đã đưa ra lúc tranh cử. Tổng thống Trump cho hay có kế hoạch thay thế chương trình bảo hiểm y tế Obamacare bằng một chương trình khác bảo đảm có “bảo hiểm cho tất cả mọi người”. Tương tự chính phủ Mexico biết rằng Mỹ sẽ trục xuất dân nhập cảnh "lậu" nên đã ráo riết thực hiện những biện pháp đón tiếp lại đồng hương bị đuổi về. Dĩ nhiên TT Trump sẽ ký sắc lệnh xây cất bức tường giữa biên giới hai nước để ngăn chận nhập cảnh lậu và buôn bán ma tuý.

2) Kế hoạch kêu gọi các đại công ty ngưng xây dựng nhà máy ở ngoại quốc và thay vào đó mang về làm tại Mỹ đã được đáp ứng vượt sức dự đoán. Nhất là các đại công ty ngoại quốc chịu bỏ tiền đầu tư hàng tỷ USD để tạo thêm công ăn việc làm tại Mỹ. Chuyện này cho thấy họ biết Trump quyết tâm làm thiệt chớ không phải chỉ lời hứa lúc tranh cử.

3) Ký sắc lệnh giảm thuế để gia tăng mãi lực và thực hiện xây dựng hạ tầng quốc gia tạo thêm nhiều công ăn việc làm cho dân chúng. Chính vì vậy chỉ số chứng khoán Hoa Kỳ - nhất là trong lãnh vực xây cất - cũng như đồng USD đã nhảy vọt từ khi Trump đắc cử cách nay trên 2 tháng.

4) Qua cuộc phỏng vấn với 2 tờ báo nổi tiếng tại Âu Châu (tờ Bild & tờ Times) vào ngày 15/01/2017, Trump đã gửi một thông điệp rõ ràng:

- Từ nay Hoa Kỳ không muốn bị đối xử không được công bằng như trong quá khứ trong mọi lãnh vực, từ liên minh quân sự (NATO) đến cán cân thương mại.

- Mỹ chỉ giao hảo tốt với nuớc nào mang lợi cho mình và sẽ không còn chuyện phải nai lưng một mình bỏ tiền quá nhiều cho việc phòng thủ Âu Châu.

5) Đặc biệt với Trung Quốc, Trump không coi là đồng minh thương mại (như mấy chục năm qua), mà nay coi là đối thủ nguy hiểm, bởi vì quốc gia này đối xử xem Hoa Kỳ là kẻ thù và luôn luôn muốn vượt qua mặt bằng những trò ma giáo như ăn cắp tài sản trí tuệ & công ăn việc làm của Mỹ. Để cân bằng cán cân thương mại với Trung Quốc - bị thâm hụt kỷ lục lên đến 365 tỷ USD trong năm qua - Trump đưa ra biện pháp "mua hàng Mỹ và mướn nhân công Mỹ". Trump không phải "sẽ đánh", mà thực sự đã bắt đầu "khởi sự đánh" Trung Quốc với hành động cụ thể sau:

- Vào ngày 13/01/2017 mới đây, công ty Mỹ ExxonMobil chính thức cùng VN ký giao kèo khai thác mỏ khí đốt Cá Voi Xanh tại Biển Đông. Tân ngoại trưởng Mỹ Tillerson - từng là Tổng Giám Đốc công ty này - chắc chắn sẽ tận tình "bảo vệ" công việc khai thác và sẽ là cơ hội cho Hạm Đội 7 thường xuyên "hành quân" tại Biển Đông với "chiêu bài" chống khủng bố phá hoại tài sản công ty Mỹ.

- Mỹ bố trí mới đây thêm một phi đoàn F-35B tại miền nam Nhật Bản không xa khu vực Senkaku/Điếu Ngư tranh chấp với Trung Quốc. Chiến đấu cơ F-35B là máy bay với nhiều đặc tính: siêu thanh, tàng hình, ra-đa cực mạnh, trang bị hệ thống tác chiến điện tử mà cũng vừa là oanh tạc cơ có khả năng lên thẳng, hoạt động trong mọi thời tiết. Đây là lần đầu tiên F-35B hoạt động ngoài nước Mỹ. Tokyo ký hợp đồng mua 42 chiếc và dự kiến trang bị thêm 100 chiếc nữa trong thập niên tới. Để tăng cường cho liên minh quốc phòng Mỹ-Nhật, kể từ mùa thu 2017, Hoa Kỳ sẽ đưa đến Nhật Bản chiến hạm lớn nhất của Hải quân Mỹ, USS Wasp, và F-35B cơ hữu.

IV / Lời kết

Nếu quan sát & phân tích kỹ thái độ thay đổi của Trung Quốc đối với Trump trong vòng 2 tháng vừa qua thì sẽ thấy Bắc Kinh đang lo sợ tới mức nào.

Thực vậy, khi Trump điện thoại cùng bà Thái Anh Văn (Tổng thống Đài Loan) thì họ chê là dại dột chưa trưởng thành và còn ngạo mạn công khai chiếm đoạt tàu ngầm không người lái. Ông Trump phản ứng tức thời "nói toạc móng heo" là bọn ăn cắp cứ giử lấy đi. Biết là gặp kình địch nên họ vội vàng trả lại ngay. Nhận thấy hăm dọa xung đột bình thường thì chả tới đâu, Bắc Kinh đưa ra viễn ảnh chiến tranh nguyên tử. Nhưng vì đã có kinh nghiệm vụ Trung Quốc hăm đánh Nhật trong vụ xung đột quần đảo Senkaku/Điếu Ngư chờ mãi mà chả dám làm. Gần đây nhất đột nhiên Trung Quốc "vuốt ve" Trump trở lại và "năn nỉ" hợp tác thương mại như trước đây. Tại sao vậy? Bởi vì:

- Một là, ngay trong "Diễn đàn Kinh tế Thế giới 2017 (WEF) " tại Thụy Sĩ, ông Tập Cận Bình phải thú nhận đang gặp khó khăn về kinh tế. Con số thống kê (thông thường luôn điều chỉnh cho đẹp đẽ để tuyên truyền) do Bắc Kinh đưa ra cho thấy lần đầu tiên trong 26 năm qua (1990- 2016) sản xuất và xuất nhập cảng bị "tụt dốc" thê thảm. Nếu có chiến tranh kinh tế với Mỹ thì Trung Quốc sẽ "chết ngay" vì không có thị trường khổng lồ để tiêu thụ, còn Mỹ xuất cảng qua Trung Quốc quá ít và chẳng cần nhập cảng từ Trung Hoa cũng chả sao vì còn biết bao nhiêu quốc gia khác muốn làm ăn "béo bở" với Mỹ.

- Hai là, nội bộ Trung Quốc rất rối ren qua chiến dịch "bài trừ tham nhũng" của Tập Cận Bình che đậy mưu đồ loại bỏ phe phái khác trong đảng CSTQ và khiến hàng triệu đảng viên bị thanh trừng. Bất mãn chất chứa quá nhiều và chỉ chờ dịp Tập Cận Bình thất bại thì sẽ bùng nổ ghê gớm. Đây là nhược điểm sinh tử khiến cho mọi chế độ độc tài bất ngờ sụp đổ. Do vậy, Tập Cận Bình cũng sẽ không dám gây chiến với Nhật, đừng nói chi với Mỹ có sức mạnh khủng khiếp về kinh tế lẫn quân sự.

Tóm lại là rất may cho VN chúng ta vì bà Clinton không đắc cử Tổng thống, bởi lẽ sẽ tiếp tục chánh sách Mỹ "giơ cao đánh khẻ" đứng trung lập để mặc cho Trung Quốc ra sức chiếm Biển Đông qua chiến thuật xây cất các hòn đảo nhân tạo biến thành căn cứ quân sự. Trung Quốc chiếm trọn được Biển Đông, từ đó uy hiếp quân sự lẫn kinh tế thì trước sau chúng ta cũng mất nước. Và điều này đôi khi lại làm đỡ cơn đau đầu triền miên của giới lãnh đạo VN khi phải thực hiện chính sách “đu dây” giữa hai nước lớn Trung- Mỹ trong những năm gần đây.

"Thân Dậu niên lai" kỳ này quả thực VN chúng ta "kiến thái bình". Không phải chỉ thấy "ánh sáng cuối đường hầm" mà thấy rất nhiều hy vọng trong tương lai cho dân tộc VN chúng ta. Lịch sử VN cho thấy: triều đại nào có sinh thì cũng phải có tử, nhưng nếu mất đất vào tay giặc phương Bắc thì vĩnh viễn mất luôn. Phải chăng Tết Đinh Dậu 2017 năm nay đánh dấu khúc quanh lịch sử sinh tồn cho dân tộc VN với sự xuất hiện Trump như là một khắc tinh có thể "diệt" được tham vọng xâm lược của ngoại bang


Thứ Năm, 19 tháng 1, 2017

TẤT NIÊN, TÁO QUÂN, CÁ CHÉP & NGÀY 23 THÁNG CHẠP

TẤT NIÊN, TÁO QUÂN, CÁ CHÉP & NGÀY 23 THÁNG CHẠP


Tất niên
Cuối năm là thời điểm để những người làm các ngành nghề tưởng nhớ tổ nghề, người đã tạo điều kiện, ban ơn để họ có thể thực hiện nghề tốt. Sau là dịp để họ cảm ơn những người công nhân lao động đã làm việc cho mình. Nhiều cơ quan, xí nghiệp có thể tưởng thưởng họ trong ngày cúng tất niên.
Như vậy có thể thấy đây cũng là dịp để kết nối tổ nghề (quá khứ, truyền thống) với người đương thời (người làm nghề, công nhân) để đảm bảo các nguyên tắc cơ bản của làng nghề.
Dần dần, nhiều gia đình phổ thông tổ chức tiệc tất niên là dịp để hàn gắn hoặc củng cố các mối quan hệ xã hội.


Câu chuyện Táo quân
Một số người dân thả cá chép, đốt vàng mã, thậm chí quăng luôn cả bàn thờ ngày đưa ông Táo về trời. Tại sao lại như vậy? Khi được hỏi vì sao phải ném cả bàn thờ xuống kênh, mọi người trả lời: "Vì tiễn ông Táo nên thả luôn, cho ông Táo về cùng nhà của ông. Không xài nữa thì thả".
Thế gian một vợ một chồng/ Không như vua bếp hai ông một bà là câu ca truyền miệng về sự tích Táo quân đã đi sâu vào đời sống văn hóa người Việt từ lâu. Liên quan tới những thắc mắc thường gặp về câu chuyện trong ngày 23 tháng Chạp. Sự tích Táo quân được truyền miệng trong dân gian nên có nhiều dị bản khác nhau. Tuy nhiên, phần dị bản nào cũng bám vào cốt truyện: 2 ông, 1 bà cùng chết cháy.
Một trong những dị bản được nhiều người biết đến là: Có hai vợ chồng nhà nọ thường xuyên cãi nhau vì không sinh được con. Một hôm, người chồng to tiếng quát tháo, người vợ giận quá bỏ đi biền biệt. Sau đó, người vợ sống chung với một người khác như vợ chồng. Lại nhắc về người chồng cũ, một thời gian sau khi vợ đi, thấy ăn năn nên đã đi lang thang tìm vợ. Khi thức ăn anh ta mang theo đã hết thì anh phải đi xin ăn, tình cờ ghé vào đúng nhà người vợ.
Hai vợ chồng gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Đúng lúc này, người chồng mới của chị vợ đi làm về. Người vợ nói chồng cũ trốn vào đống rơm. Người chồng mới vô tình đốt đống rơm để lấy tro bón ruộng, người vợ thấy vậy nghĩ chồng cũ chết cháy do mình nên nhảy vào đống rơm để chết theo. Người chồng mới không hiểu chuyện gì nhưng vì thương vợ nên cũng nhảy theo vào ngọn lửa.
Ngọc Hoàng cảm động tình cảm của ba người nên cho phép họ được ở bên nhau mãi mãi bằng cách hóa phép cho họ thành ông đầu rau hay vua bếp,”ông Công ông Táo. Nam Bộ do có hiện tượng giao thoa văn hóa, người dân gọi chung là“cà ràng ông Táo”.
Từ đó, ba người có nhiệm vụ trông nom bếp núc và theo dõi phẩm hạnh của mỗi người, mọi việc xảy ra trong gia đình để ngày 2 tháng Chạp về trời báo cáo lại với Ngọc Hoàng. Rồi đến trưa ngày 30 tết, họ được đón trở lại trần gian và tiếp tục công việc của mình.
Người Việt xưa gắn phẩm chất chung thủy của ba người với chức năng giữ “bếp lửa” trong gia đình luôn đầm ấm và hạnh phúc. Tuy nhiên, người dân vẫn quen gọi chung là Táo Quân hoặc ông Táo.

1. Tại sao ông Táo lại cưỡi cá chép?
Cá chép gắn liền với môi trường sông nước, phù hợp bối cảnh sống truyền thống của chúng ta là những vùng sông nước hoặc nghề làm lúa nước. Do vậy những loài vật sống dưới nước được ưu tiên hơn những loài vật sống trên cạn.
Cá chép theo truyền thuyết vượt vũ môn hóa rồng, rồng là biểu tượng của sự thịnh vượng. Cá chép hóa rồng tức là có được thần lực đặc biệt, do vậy có thể trở thành vật cưỡi để ông táo cưỡi về trời. Cũng có quan niệm dân gian cho rằng cá chép vàng là loài cá tiên xưa sống trên Thiên đình, vì bị lỗi nên xuống trần gian, mỗi dịp 23 tháng Chạp chỉ được cưỡi ông Táo về trời. Dân gian muốn chuẩn bị những gì tốt đẹp nhất cho ông táo để ông táo về trời nói những lời hay ý đẹp với Ngọc Hoàng.
Khi cúng ông Táo, người ta đặt cá chép ở chậu trước chỗ bàn thờ ông Táo. Trong lúc cúng hoặc cúng xong, người ta mang cá ra ao hồ gần nhà để thả. Hiện nay, ở miền Bắc duy trì tục thả cá chép nhiều hơn, miền Nam thì thường đốt hình cá chép bằng giấy vàng mã.
Có một số người đang hiểu sai rằng tiễn ông Táo về trời là ném luôn bàn thờ ông Táo hoặc ném hết chân nhang. Thực ra, nếu đúng phong tục là cúng ông táo xong sẽ lau dọn lại lư hương, đắp tro cho đầy lư hương hơn, nhổ bớt những tàn của lư hương mang đi đốt và chỉ chừa lại cây. Sau đó, gia chủ sẽ ngừng thắp hương cho đến ngày 30 tết đón ông bà về ăn tết thì đón luôn ông Táo.

2. Vì sao lại là ngày 23 tháng Chạp?
Người xưa chọn ngày 23 để đưa ông Táo về trời vì thời điểm này là còn đủ một tuần để hoàn tất công việc đồng áng, tiến hành tảo mộ, trang hoàng nhà cửa, sắm sửa đồ đạc cho gia đình. Trong nghiên cứu thiên văn, ngày 23 tháng Chạp là ngày 3 hành tinh Mặt trời - Mặt trăng - Trái đất ở trên một quỹ đạo, dân gian cho rằng “cổng trời đã mở”, là lúc thuận lợi để ông Táo về trời.
Hơn nữa ngày 23 là con số lẻ đúng với truyền thống Việt Nam, còn nếu lấy số 2 = 5, là con số ngũ hành, chỉ trung tâm của vũ trụ nên có nghĩa đặc biệt. Một số dân tộc khác ở Đông Á cũng có tục đưa ông Táo về trời nhưng lại chọn ngày 24 tháng Chạp thay vì ngày 23. 




Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2016

Hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất và tài sản gắn liền với đất vô hiệu & giải quyết hậu quả pháp lý


Hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất và tài sản gắn liền với đất vô hiệu & giải quyết hậu quả pháp lý
Trong những năm gần đây, các tranh chấp về nhà ở (tranh chấp hợp đồng mua bán nhà ở; về việc cho thuê, cho mượn, cho ở nhờ; về trao đổi, tặng cho, thừa kế nhà ở…) không chỉ có xu hướng tăng về số lượng mà tính chất vụ việc cũng phức tạp hơn. Điều đó, khiến cho việc giải quyết các tranh chấp dạng này thường kéo dài nhiều năm, không chỉ gây tốn kém về thời gian, tiền bạc, mà còn gây bức xúc trong nhân dân. Nguyên nhân của tình trạng này một phần là do các quy định pháp luật chưa rõ ràng, thậm chí mâu thuẫn, chồng chéo, dẫn đến không chỉ khiến các vụ án bị tồn đọng nhiều, mà số lượng các bản án bị hủy, giao giải quyết lại cũng nhiều hơn. Từ thực trạng trên, thì việc nâng cao kỹ năng giải quyết các vụ án dân sự liên quan đến nhà, đất đối với các thẩm phán là vấn đề rất quan trọng.


Một trong những vấn đề mà các thẩm phán còn có nhiều ý kiến khác nhau, thậm chí là nhiều hội đồng xét xử (HĐXX) vẫn mắc sai lầm khi giải quyết là việc giải quyết hậu quả khi xác định hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất và tài sản gắn liền với đất vô hiệu. Điển hình như vụ việc dưới đây, HĐXX xác định hợp đồng vô hiệu, nhưng lại không buộc các bên phải bồi thường thiệt hại do hợp đồng vô hiệu, mà chỉ buộc trả cho nhau những gì đã nhận… 

Ngày 25/6/2010 ông Nguyễn Văn A được UBND tỉnh K cấp Giấy chứng nhận sở hữu nhà, tọa lạc tại 34 phố Tạ Hiền, phường 7, thị xã B, tỉnh K. Ngày 18/9/2010 bà Trần Thị Biên (vợ ông A) làm thủ tục chuyển nhượng ngôi nhà trên cho vợ chồng ông H, với giá 500 triệu đồng. Bà Biên đã nhận 300 triệu đồng và ký giả chữ ký của chồng. Ngày 29/9/2010, Sở Xây dựng tỉnh K làm thủ tục sang tên căn nhà cho vợ chồng ông H. Nhưng đến ngày 28/12/2011 thì vợ chồng ông A, bà Biên khởi kiện ra tòa, yêu cầu hủy hợp đồng chuyển nhượng ngôi nhà trên. Còn vợ chồng ông H thì yêu cầu công nhận hợp đồng.

Khi xét xử sơ thẩm (ngày 01/3/2012), Tòa án nhân dân (TAND) thị xã B đã quyết định: “Hủy hợp đồng chuyển nhượng nhà đất trên; buộc bà Biên trả cho vợ chồng ông H 300.000.000 đồng; ông A có quyền liên hệ để làm lại giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà. Do các đương sự không yêu cầu giải quyết phần hậu quả của hợp đồng vô hiệu nên Tòa án không tuyên về phần này”. Không đồng ý với phán quyết này, ngày 12/3/2012, vợ chồng ông H đã kháng cáo. Tuy nhiên, tại bản án dân sự phúc thẩm số 39/2012/DSPT (ngày 01/6/2012) TAND tỉnh K đã quyết định giữ nguyên bản án sơ thẩm.

Đến ngày 19/02/2013, Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao đã có Quyết định số 12/2013/KN-DS kháng nghị bản án dân sự phúc thẩm trên với nhận định: “Tòa án hai cấp không xác định lỗi và không giải quyết hậu quả hợp đồng vô hiệu là không đảm bảo quyền lợi cho các đương sự”. Chấp nhận nội dung kháng nghị này, Tòa Dân sự, Tòa án nhân dân tối cao đã có Quyết định giám đốc thẩm số 20/DS-GĐT (ngày 22/4/2013) “hủy Bản án dân sự phúc thẩm số 39/2012/DSPT ngày 01/6/2012 của TAND tỉnh K” và “hủy Bản án dân sự sơ thẩm số19/2012/DSST ngày 01/3/2012 TAND thị xã B”; “giao hồ sơ vụ án cho TAND thị xã B, tỉnh K, xét xử sơ thẩm lại theo đúng quy định của pháp luật”.

Từ vụ án trên thì có thể thấy, khi giải quyết loại án “xác định hợp đồng vô hiệu” thì Tòa án cần phải lưu ý áp dụng quy định của pháp luật và các văn bản hướng dẫn sau:

Thứ nhất, về việc xác định lỗi

Về nguyên tắc, khi tuyên bố hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất và tài sản gắn liền với đất “vô hiệu” thì bên mua trả lại nhà ở cho bên bán, bên bán nhận lại nhà ở và trả lại những gì đã nhận cho bên mua. Tuy nhiên, theo quy định tại khoản 2 Điều 137 Bộ luật Dân sự năm 2005, bên có lỗi làm cho hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất và tài sản gắn liền với đất vô hiệu mà gây thiệt hại thì phải bồi thường thiệt hại cho bên kia. Việc xác định lỗi được thực hiện như sau:

- Một bên bị coi là có lỗi nếu bên đó có hành vi làm cho bên kia nhầm tưởng là có đầy đủ điều kiện để hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất và tài sản gắn liền với đất là hợp pháp. Đối với hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất và tài sản gắn liền với đất vô hiệu theo quy định tại các điều 130,132 và điều 133 của BLDS 2005, thì áp dụng quy định của điều luật tương ứng để xác định lỗi của bên bán hoặc lỗi của bên mua.

- Đối với hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất và tài sản gắn liền với đất vô hiệu do lỗi của hai bên (trừ trường hợp quy định tại Điều 128 BLDS 2005 - Giao dịch dân sự vô hiệu do vi phạm điều cấm của pháp luật, trái đạo đức xã hội): phải xác định mức độ lỗi của mỗi bên để quyết định trách nhiệm bồi thường thiệt hại tương ứng với mức độ lỗi của mỗi bên.

Nếu các bên đều có lỗi tương đương nhau thì mỗi bên chịu 1/2 giá trị thiệt hại, nếu mức độ lỗi của họ không tương đương nhau, thì trách nhiệm bồi thường thiệt hại được xác định theo mức độ lỗi của mỗi bên.

Nếu bên mua có lỗi làm cho hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất và tài sản gắn liền với đất vô hiệu, thì bên bán chỉ phải trả cho bên mua số tiền đã nhận và bên mua phải giao lại nhà đất cho bên bán (nếu đã nhận); nếu bên mua có lỗi làm cho nhà ở bị hư hỏng hoặc tháo dỡ thì phải bồi thường khoản tiền do bên bán bỏ ra để sửa chữa, khôi phục lại tình trạng ban đầu do bên mua làm hư hỏng hoặc tháo dỡ nhà. Trường hợp giá nhà giảm mà bên bán bị thiệt hại thì bên mua phải bồi thường cho bên bán khoản tiền chênh lệch giá được hướng dẫn tại điểm c tiểu mục 2.4 mục 2 phần I Nghị quyết số 01/2003/NQ-HĐTP.

Nếu bên bán có lỗi làm cho hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất và tài sản gắn liền với đất bị vô hiệu, thì bên bán phải trả cho bên mua số tiền đã nhận và bên mua phải giao lại nhà cho bên bán (nếu đã nhận). Trong trường hợp có sự chênh lệch giá nhà đất mà bên mua bị thiệt hại thì bên bán phải bồi thường khoản tiền chênh lệch giá được hướng dẫn tại điểm c tiểu mục 2.4 mục 2 phần I Nghị quyết số 01/2003/NQ-HĐTP.

Nếu trong thời gian quản lý, bên mua đã cải tạo, sửa chữa nhà làm tăng giá trị nhà gắn liền với giá trị quyền sử dụng đất thì khi nhận lại nhà bên bán phải thanh toán cho bên mua phần giá trị tăng thêm đó, trừ trường hợp bên bán có phản đối hoặc cơ quan có thẩm quyền không cho phép mà bên mua vẫn cố tình cải tạo, sửa chữa.

Thứ hai, xác định thiệt hại

Thiệt hại là khoản tiền mà bên bán bỏ ra để sửa chữa, khôi phục lại tình trạng ban đầu của nhà ở do bên mua đã tháo dỡ hoặc làm hư hỏng; khoản tiền mà bên mua đã đầu tư để cải tạo, sửa chữa nhà làm tăng giá trị nhà gắn liền với giá trị quyền sử dụng đất.

Trường hợp hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất và tài sản gắn liền với đất không có đặt cọc và các bên không có thoả thuận khác về việc áp dụng biện pháp phạt vi phạm hợp đồng và bồi thường thiệt hại thì thiệt hại còn bao gồm khoản tiền chênh lệch giữa giá nhà gắn liền với giá trị quyền sử dụng đất do các bên thoả thuận với giá nhà gắn liền với giá trị quyền sử dụng đất tại thời điểm xét xử sơ thẩm hoặc các thiệt hại khác (nếu có).

Để xác định đúng thiệt hại phải tiến hành định giá nhà gắn liền với giá trị quyền sử dụng đất và xác định thiệt hại về nhà ở như sau:

- Nếu các đương sự không thoả thuận được về giá nhà, giá trị quyền sử dụng đất và giá trị thiệt hại, thì Toà án yêu cầu cơ quan chuyên môn định giá hoặc ra quyết định thành lập hội đồng định giá. Giá nhà và giá trị quyền sử dụng đất được xác định theo giá thị trường chuyển nhượng tại địa phương nơi có nhà đất đang tranh chấp đối với từng loại nhà, đất vào thời điểm xét xử sơ thẩm.

- Trong trường hợp UBND cấp tỉnh có quy định giá đất cụ thể phù hợp với giá chuyển nhượng quyền sử dụng đất theo giá thị trường tại địa phương hoặc các Trung tâm giao dịch bất động sản hoạt động hợp pháp có niêm yết giá giao dịch chuyển nhượng đất tại địa phương thì Toà án có thể căn cứ vào giá do UBND quy định hoặc giá niêm yết của các Trung tâm giao dịch để xác định giá nhà gắn liền với giá trị quyền sử dụng đất, mà không nhất thiết phải thành lập Hội đồng định giá.

Nguồn: ThS. Nguyễn Văn Tầm (Toà Dân sự, Tòa án nhân dân tối cao)

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2016

NHỮNG LỜI KHEN DÀNH CHO PETER NAVARRO (CỐ VẤN AN NINH KINH TẾ CỦA DONALD TRUMP)

NHỮNG LỜI KHEN DÀNH CHO PETER NAVARRO (CỐ VẤN AN NINH KINH TẾ CỦA DONALD TRUMP)


Death by China hay Chết dưới tay Trung Quốc được viết bởi Giáo sư Kinh tế và Chính sách Công cộng tại Đại học California, Irvine, Peter Navarro và đồng sự Greg Autry. Phiên bản điện tử của quyển sách 320 trang này đã thống kê một cách cặn kẽ những chiêu thức xã hội, kinh tế, tài chánh, và quân sự của Trung Quốc đã lấy đi hàng chục triệu việc làm của Hoa Kỳ cùng với 5 hiểm họa quân sự mà Hoa Kỳ và thế giới tự do phải đối đầu trong những thập niên tới. Gs. Navarro cũng phản biện mạnh mẽ những ý kiến của Thomas Friedman về thuyết "Thế giới phẳng". Ông cho rằng thế giới quả thật sự phẳng chỉ khi các quốc gia cùng tuân thủ một luật lệ chung. Trung Quốc không phải là trường hợp này.


"Peter Navarro đã am tường bao quát các lãnh vực mà Trung Quốc và Hoa Kỳ đang có những xung đột căn bản về thương mại, kinh tế và các lợi ích chiến lược. Ông đặt sự kiện này trong bối cảnh thế giới cho thấy những nơi mà các quá trình phát triển hiện tại của Trung Quốc có thể dẫn đến xung đột. Những đề nghị của ông về việc các quốc gia kết hợp lại để đối phó với những thách thức đặt ra bởi Trung Quốc là rất thực tế. Cuốn sách này phải đến tay của tất cả các doanh gia, kinh tế gia và các nhà làm chính sách." - Dr. Larry M. Wortzel - Chủ tịch, Ủy ban Duyệt xét Kinh tế và An ninh Hoa Kỳ - Trung Quốc

"Những cuộc chiến tranh Trung Quốc đang đến là một tư liệu nắm vững và chứa nhiều dữ kiện về khía cạnh hắc ám của sự trỗi dậy của Trung Quốc mà bất kỳ ai quan tâm bởi đất nước phức tạp nhưng hấp dẫn này. Navarro không có ý tìm ra điểm dung hòa trong cuộc tranh luận về Trung Quốc. Ông kêu gọi Trung Quốc và các nước khác trên thế giới hành động ngay để đáp ứng với các vấn đề đang chồng chất của đất nước này - ô nhiễm môi trường, y tế công cộng, vi phạm bản quyền sở hữu trí tuệ, khan hiếm tài nguyên, và nhiều vấn đề khác – nếu không sẽ phải đối đầu với nguy cơ mất ổn định nghiêm trọng bên trong Trung Quốc và xung đột quân sự giữa Trung Quốc và các cường quốc khác." - Elizabeth C. Economy - Thành viên Cao cấp của C.V. Starr và Giám đốc Nghiên cứu Á châu, Hội đồng Quan hệ Quốc tế

"Al Gore đã khiến thế giới quan tâm đến vấn đề biến đổi khí hậu như thế nào thì bây giờ Peter Navarro cũng làm như vậy đối với vấn đề Trung Quốc. Cuốn sách này sẽ đập vào mắt của bạn. Một lời kêu gọi thức tỉnh mạnh mẽ." - Stuart L. Hart - Chủ tịch S.C. Johnson của tập đoàn Sustainable Global Enterprise, Đại học Cornell; tác giả của Chủ nghĩa Tư bản ở ngã ba đường”

"Những cuộc chiến tranh Trung Quốc đang đến cung cấp các thông tin phong phú về tác động của Trung Quốc đối với thế giới và những mối nguy mà nó tạo ra. Vì tầm quan trọng rất lớn của Trung Quốc, đây là một cuốn sách tất cả chúng ta nên đọc." - D. Quinn Mills - Giáo sư Alfred J. Weatherhead Jr. về Quản trị Kinh doanh Harvard Business School

"Đây là một cuốn sách được dày công nghiên cứu và diễn đạt rất rõ ràng, và là một sự phản biện cần thiết đối với nhiều ý kiến cho rằng sự trỗi dậy của Trung Quốc là không thể tránh khỏi và rất hòa bình, và không đếm xỉa gì tới phần những thông điệp do tác giả đưa ra." - Richard Fisher - Phó Tổng giám đốc, Trung tâm Thẩm định và Chiến lược Quốc tế.


"Tại thời điểm có nhận thức rằng Trung Quốc là cường quốc sắp tới của thế giới, cuốn sách này sẽ đặt sự chú ý vào một khía cạnh khác của Trung Quốc, một đất nước dường như không sẵn sàng là một thành viên có trách nhiệm trong công đồng các quốc gia hữu nghị và tôn trọng luật lệ của nhau. Thất bại của cộng đồng quốc tế trong việc để ý tới hiện thực Trung Quốc này không chỉ nguy hại cho các quốc gia khác trên thế giới, mà còn nguy hại hơn cho dân tộc Trung Quốc, Tây Tạng, và những người đang phải hàng ngày đối mặt với các hậu quả này." - Bhuchung K. Tsering - Phó Chủ tịch, Chiến dịch Quốc tế vì Tây Tạng

"Là một nhà báo được sinh ra và lớn lên ở Trung Quốc và đã viết báo về Trung Quốc trong nhiều năm, tôi rất thán phục sự hiểu biết rộng lớn của các tác giả về các vấn đề của Trung Quốc và quan trọng nhất là sự hiểu biết thấu đáo và sáng suốt nội tình Trung Quốc và mối quan hệ với Hoa Kỳ." - Simone Gao – Người điều khiển và nhà sản xuất giành nhiều giải thưởng của Chương trình Truyền hình Zooming In, Đài New Tang Dynasty TV

“Một tác phẩm làm sáng mắt cho tất cả người Mỹ, Chết dưới tay Trung Quốc là cuốn sách phải đọc trước khi đi mua sắm ở Walmart – hay có thể là trước khi đứng vào hàng ngũ những người thất nghiệp.” - Stuart O. Witt - Tổng giám đốc, Phi cảng Hàng không và Vũ trụ Mojave; Phi công lái thử; Tốt nghiệp USN TOPGUN

"310 triệu người Mỹ nên bắt đầu lắng nghe những gì Peter Navarro và Greg Autry viết trong Chết dưới tay Trung Quốc - về việc 1.3 tỷ người Trung Quốc dưới sự chỉ đạo của một chế độ độc tài toàn trị đang hủy hoại kế sinh nhai của họ như thế nào. Tiếng chuông tự do của cuốn sách này sẽ thức tỉnh các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ để rốt cuộc họ phải nhận ra rằng các chính sách kinh tế của Trung Quốc đang làm phá sản Hiệp-chủng-quốc Hoa Kỳ. Navarro và Autry mô tả việc này một cách hết sức giản dị, và, quan trọng hơn, đưa ra cách để Hoa Kỳ đối phó với mối đe dọa này." - Richard McCormack – Chủ nhiệm và Nhà xuất bản Manufacturing & Technology News

“Giống như một Paul Revere thời hiện đại, cuốn sách này đưa ra những cảnh báo khẩn cấp nhất về một Trung Quốc với chủ trương con buôn và bảo trợ thương mại, đi đôi với quân sự hóa nhanh chóng, đang phá hủy một cách có hệ thống nền kinh tế Hoa Kỳ dưới chiêu bài “tự do” thương mại - và công lúc đó làm suy yếu nghiêm trọng quốc phòng Hoa Kỳ. Mọi công dân Hoa Kỳ cần phải đọc cuốn sách này và tất cả các Dân biểu Hoa Kỳ phải luôn mang nó bên mình." - Ian Fletcher - Kinh tế gia Cao cấp, Liên minh vì một nước Hoa Kỳ thịnh vượng

"Một phát súng trường cực mạnh nhắm trúng tim đen của Bắc Kinh." - Dylan Ratigan – Người điều khiển chương trình MSNBC’s The Dylan Ratigan Show

“Chết dưới tay Trung Quốc đưa ra thêm bằng chứng cho thấy chúng ta đang tạo ra mầm mống cho sự suy vong của chính chúng ta. Navarro và Autry trình bầy tỉ mỉ cách thức Trung Cộng ăn cắp kỹ thuật và công ăn việc làm của Hoa Kỳ, bán lại cho chúng ta sản phẩm kém phẩm chất, rồi lại dùng ngay các lợi nhuận thu được để sản xuất vũ khí đe dọa toàn thế giới. Cuốn sách này gây trấn động và là một cuốn sách tất cả mọi người phải đọc”. - Paul Midler – Tác giả của Sản phẩm Tồi tệ làm tại Trung Quốc

“Chết dưới tay Trung Quốc không chỉ mô tả chính xác mối đe dọa lớn lao về quân sự và kinh tế của một Trung Quốc đang lớn mạnh. Các tác giả còn vạch mặt chính xác và dứt khoát những doanh nghiệp phản bội và những kẻ biện hộ cho Trung Quốc ở Hoa Kỳ đang giúp Trung Quốc lớn mạnh về mọi mặt, trừ chủ trương hòa bình.” - Alan Tonelson – Chuyên gia nghiên cứu, Hội đồng Thương mại và Công nghiệp Hoa Kỳ, AmericanEconomicAlert.org

“Lời kêu gọi hành động này nghiên cứu một cách cẩn thận và đưa ra chi tiết về những hiểm họa hiện hữu và rõ ràng – mà một Trung Quốc đang lớn mạnh nhưng không đếm xỉa đến hòa bình, gây ra cho thế giới. Lời kêu gọi đó khiến cho chúng ta phải đối mặt với sự thật không thể tránh được: Nếu chúng ta không hành động ngay bây giờ, chúng ta sẽ phải đối mặt gần như chắc chắn với cái Chết dưới tay Trung Quốc.” - Dân biểu Dana Rohrabacher – Khu bầu cử 46 (Đảng Cộng hòa, California)

“Tôi đã từ lâu quan tâm đến thách thức quân sự ngày càng tăng của Trung Quốc đối với Hoa Kỳ và các đồng minh, nhưng Chết dưới tay Trung Quốc tiết lộ chiến lược rộng lớn hơn của Trung Quốc hiệp đồng tấn công trên nhiều mặt trận. Các tác giả đưa ra các tài liệu về phương cách Bắc Kinh dùng những vũ khí kinh tế của giới con buôn, thao túng tiền tệ, phối hợp với hoạt động gián điệp, chiến tranh internet, vũ khí không gian, độc quyền nguồn tài nguyên, và ăn cắp kỹ thuật để đạt được sự thống trị như thế nào. Trong quá trình này, các thế mạnh kinh tế và địa chính trị căn bản làm nền tảng cho ưu thế quân sự của Hoa Kỳ đang bị xói mòn một cách có hệ thống trong khi Trung Quốc ngày càng có thái độ hung hăng hơn trong các tranh chấp trong khu vực. Các nhà lãnh đạo chính trị và quân sự Tây phương nên đọc cuốn sách này. Ngay bây giờ!” - Jon Gallinetti – Thiếu tướng, Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ, đã về hưu

“Một tập hợp các tài liệu lạnh người về cơn bão Trung Quốc đang tới. Tài liệu này khiến tôi vừa sửng sốt vừa bừng tỉnh. Tôi cảm thấy là sự lơ là của Hoa Kỳ khi đối mặt với sự thống trị của Trung Quốc thực là đáng lo ngại.” - Brian Binnie - Tư lệnh Hải quân Hoa Kỳ, đã về hưu; phi công lái thử; Phi hành gia thương mại và người đoạt giải thưởng Ansari X

"Xin cảnh báo trước: Một khi bạn bắt đầu đọc, bạn sẽ không muốn dừng lại. Chết dưới tay Trung Quốc phơi bày những nước cờ quan trọng, thường bị bỏ qua, và đôi khi cố tình bị che giấu trong một ván cờ đại quy mô có tầm cỡ toàn cầu. Navarro và Autry đã lên tiếng báo động, kêu gọi thế giới tự do hãy hành động vì lợi ích và tương lai của mình. Điều đáng khâm phục là họ cũng kêu gọi cả Trung Quốc nữa." - Damon DiMarco – Tác giả của Các Câu chuyện về các Tòa tháp: Lịch sử bằng lời nói về Sự kiện 9/11 và đồng tác giả Hai nước Trung Quốc của tôi

“Tại thời điểm này, các quan chức Trung Quốc cho chất độc vào thuốc của bạn, gây ô nhiễm không khí của bạn, và phá hoại các quyền tự do của bạn. Nếu bạn là người Mỹ, Ấn Độ, hay Nhật Bản, họ đang có kế hoạch gây chiến với đất nước của bạn. Bây giờ là thời điểm tốt để đọc cuốn sách này.” - Gordon Chang - Tác giả của Sự sụp đổ đang đến của Trung Quốc

**************
Lời mở đầu

Chương 1. Chẳng phải đả kích Trung Quốc, nếu là sự thật

Phần I: Người mua hãy cực kỳ cảnh giác

Chương 2. Chết vì chất độc của Trung Quốc: Mạng sống vài đồng và thịt gà thì miễn phí

Chương 3. Chết bởi hàng hóa rác rưởi Trung Quốc: Bóp nghẹt trẻ thơ từ trong nôi

Phần II: Những vũ khí hủy diệt việc làm 

Chương 4. Cái chết của nền sản xuất của Hoa Kỳ: Tại sao hàng Mỹ không còn ‘ăn khách’ (*) nữa?

Chương 5. Chết bởi thủ đoạn thao túng tiền tệ: Ngọa Hổ, Kình Long

Chương 6. Chết bởi những doanh nghiệp Hoa Kỳ phản bội: Khi màu xanh đô-la che lấp màu cờ Hoa Kỳ

Chương 7. Chết dưới tay con Rồng thực dân: Thâu tóm nguồn tài nguyên – Thao túng thị trường thế giới

Phần III: Chúng ta sẽ chôn người, theo kiểu Trung Quốc 

Chương 8. Chết dưới tay hải quân viễn dương : Vì sao việc gia tăng quân sự của Trung Quốc là báo động đỏ

Chương 9. Chết dưới tay điệp viên Trung Quốc: Làm thế nào máy hút của Bắc Kinh đang ăn cắp sợi thừng để treo cổ chú Sam

Chương 10. Chết dưới tay tin tặc Đỏ: Từ “Hắc khách Thành Đô” đến những con chip Mãn Châu

Chương 11. Chết dưới thanh kiếm laser của dòng họ Lưu: Mẹ ơi, có tàu vũ trụ Sát tinh đang chiếu xuống Chicago

Phần IV: Tài liệu hướng dẫn người quá giang đến trại tù cưỡng bức lao động Trung Quốc 

Chương 12. Ngày mệnh chung cho Hành tinh lớn: Bạn có muốn bị chiên vào ngày tận thế không?

Chương 13. Chết vì tàn sát kiểu Trung Quốc: Khi Mao gặp Orwell và Đặng Tiểu Bình tại quảng trường Thiên An Môn

Chương 14. Chết dưới tay Trung Quốc ở Trung Quốc: Thượng Hải hóa bộ gien ở nóc nhà thế giới và các câu chuyện trần tục khác

Phần V: Tài liệu hướng dẫn để sống còn và lời kêu gọi hành động 

Chương 15. Chết bởi kẻ ủng hộ Trung Quốc: Fareed Zakaria tan theo mây khói

Chương 16. Sống với Trung Quốc: Làm thế nào để Tồn tại và Thịnh vượng trong Thế kỷ của Rồng

Lời kết

**********




Thứ Năm, 15 tháng 12, 2016

BỐN BÀ VỢ CẢ CỦA LS


BỐN BÀ VỢ CẢ CỦA LS
Bài Thơ vui của bác Phạm Minh Thông tăng cho luật sư, Cao Hùng thấy vui nên post cho bạn đọc: 

Luật sư chưa vợ
Còn nợ chị em
Bào chửa hay thêm
Chị em phát hoảng
Bỏ chạy tứ tung
Người rúc vô mùng
Người trùm chiếu lại
Gặp anh thầy cải
Tên thật Cao Hùng
Bốn chị nổi khùng
Anh còn cải hả?

Anh luật sư ni,
Bốn cô vợ cả
Thẩm phán rứa hả?
Phải xử sao đây!
Luật sư dang tay
Để tôi lãnh tuốt
Quan toà bỏ bút
Vội tuyên án ngay:
"Bốn cô gái này,
Vợ Cao Hùng hết!"

Công an kéo lếch
Cao Hùng lên xe
Tội ông kéo bè
Còn thêm kéo cánh
Chắc chắn không khỏi.
Cảnh ở nhà Pha.
Hể còn nói ra
Thì càng nặng tội
Ai hỏi đừng chối
Tôi có bốn bà
Đều là Vợ Cả.

Cho nên các Bả (Tiếng địa phương)
Hậm hực ngày đêm
Không ai chịu em
Muốn làm Chị Cả.
Trời cao hối hả
Bảo đám Thiên lôi
Đem ghế xuống ngồi
Sau lưng Thẩm phán
Tối cao mở án 
Phúc thẩm xử ngay
Trời quyết ra tay
Xem Cao Hùng Nguyễn.
Luật sư nổi tiếng
Dám CẢI nửa thôi
Pháp luật của Trời
Sao Hùng nói rứa?
Muốn làm bào chữa
Phải nghe Thiên lôi.
Nếu còn lôi thôi
Thu luôn Bằng Luật.

Cao Hùng quên mất 
Việc rủ nhà thơ
Ông lão dật dờ 
Xem Cầu Quay nữa (Cầu Sông Hàn).
Chuyện hay như rứa
Ngồi đó làm chi
Mau lên xe đi 
Chạy qua nhà bác (Phạm Minh Thông)

PHẠM MINH THÔNG (20/11/2016)
**************
- Người đã từng được Bác Hồ ký tặng băng khen năm 1968, nguyên là Giám đốc XN Bê tông Vĩnh Tuy, vì có sáng kiến bắn rơi máy bay không người lái của Mỹ;
- Người góp công lớn trong sáng kiến kết cấu thép khi xây Lăng Bác Hồ;
- Một trong số ít người sáng kiến thành lập mô hình Công ty Cổ phần đầu tiên ở Việt Nam trong thời kỳ đổi mới từ 1986, nguyên là Giám đốc Công ty HDXL và KD Nhà QNĐN;
- Người đặt nền móng cho sáng kiến "Đổi đất lấy hạ tầng" trong xây dựng cơ bản, tạo tiền đề cho sự  phát triển cả nước nói chung và của Đà Nẵng nói riêng ngày nay;
- Người xây dựng Cầu Quay bắt qua Sông Hàn - Đà Nẵng năm 1997, một trong những cây cầu áp dụng công nghệ hiện đại đầu tiên của nước Việt Nam. 

Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2016

PHÉP LÀM QUAN HAY DOANH NHÂN - Thuyết Hậu Hắc Học của Lý Tôn Ngô

PHÉP LÀM QUAN HAY DOANH NHÂN
- Thuyết Hậu Hắc Học của Lý Tôn Ngô 


 "Hậu Hắc Học"  ra đời cuối đời nhà Thanh. Sau bao nhiêu năm nghiên cứu  Lý Tôn Ngô mới thấy rằng, thì ra Anh hùng Hào kiệt trong thiên hạ xưa nay sở dĩ làm được những chuyện kinh thiên động địa, là chỉ nhờ có hai điều kiện là MẶT DÀY và TIM ĐEN. Hậu là dày, Hắc là đen. Học là học thuyết, được áp dụng trong phép làm quan cũng như doanh nhân. 

Kể những anh hùng trong truyện Tam Quốc, người thứ nhất là Tào Tháo. Sở trường của ông là tâm địa đen tối, nghĩa là độc ác. Tào Tháo giết nhà họ Lữ, giết Dương Tu, giết Đỗng Thừa, Phục Hoàn, giết Hoàng Hậu, Hoàng Tử mà không hề ghê tay. Đã thế, lại còn nói thẳng ra: “Chẳng thà ta phụ người, còn hơn để người phụ ta”. Tim đen như thế, thật đã đến tột độ. Tào Tháo xưng hùng được là lẽ cố nhiên.
Kế đến nên công nhận Lưu Bị. Sở trường của ông ta hoàn toàn nhờ ở cái bộ mặt dày. Ông ta theo Tào Tháo, theo Lữ Bố, theo Lưu Biểu, theo Tôn Quyền, theo Viên Thiệu. Trốn bên Đông, nấp bên Tây, chầu chực ăn ở nhà người ta hết năm này qua tháng nọ, vẫn không cho là nhục. Đã thế, Lưu Bị lại còn rất dễ khóc. Mỗi khi gặp việc gì khó giải quyết, ông ta bèn khóc một hồi là chuyển bại thành thắng. Vì thế, tục ngữ có câu: “ Giang sơn của Lưu Bị nhờ khóc mà ra”. Đó cũng là một vị anh hùng có nhiều bản lĩnh. Lưu Bị sánh với Tào Tháo, có thể gọi là “ Song tuyệt”. Vì thế, lúc hai người đối ẩm luận anh hùng, một người tim đen nhất và một người mặt dày nhất, Tào Tháo đã nói:” Anh hùng trong thiên hạ, chỉ có tôi với ông”.
Ngoài ra, còn có Tôn Quyền. Tôn Quyền với Lưu Bị là đồng minh, hơn nữa lại bà con, thế mà bỗng nhiên ông đánh phá Kinh Châu, giết Quan Vũ. Tâm địa độc gần bằng Táo Tháo, chỉ tiếc không độc đến nơi đến chốn. Xong rồi, ông lại xin hòa với Thục để biểu lộ cái mặt dày. Tôn Quyền với Tào Tháo sánh vai xưng hùng, có thể nói là chẳng ai hơn ai kém. Ông lại còn hàng Tào Tháo, xin được xưng thần, tuyệt giao với Ngụy, toàn là những việc làm rất “ mặt dày” cả. Tuy tim ông không đen bằng Tào Tháo, mặt không dày bằng Lưu Bị, nhưng lại kiêm toàn. Vì thế, ông được liệt vào hạng anh hùng hào kiệt cũng đáng lắm.
Về sau, Tào Tháo, Lưu Bị, Tôn Quyền đều chết cả, có họ Tư Mã nổi lên. Ta có thể nói là Tư Mã đã lĩnh hội được cái Hậu Hắc chân truyền của Tào Tháo và Lưu Bị. Ông ta có thể ức hiếp cô nhi quả phụ, độc như Tào Tháo, có thể chịu được cái nhục “ khăn yếm”, mặt còn dày hơn Lưu Bị nhiều. Lúc mới đọc sử, đến đoạn Tư Mã Ý chịu nhục, nhận khăn yếm, đã phải khen rằng:” Thiên hạ tất sẽ về tay họ Tư Mã”.

Có thể lấy Sở Hán ra dẫn chứng: Hạng Vũ là bậc anh hùng vũ dũng bậc nhất đương thời, thế mà phải chịu chết ở Đông Thành cho thiên hạ chê cười. Hàn Tín phê bình sự thất bại của ông là “ Phụ nhân chi nhân, thất phu chi dũng”. “Phụ nhân chi nhân” tức là lòng nhân của đàn bà, không thể nhẫn tâm. Căn bệnh ở chỗ tim không đen. “ Thất phu chi dũng” là cái dũng của kẻ thất phu, không chịu được tức. Căn bệnh ở chỗ mặt không dày. Lúc Hạng Vũ và Lưu Bang cùng ngồi một chiếu, Hạng Vũ đã rút kiếm ra khỏi vỏ, chỉ cần hoa một lát lên cổ Lưu Bang là xong, thế mà ông ta bồi hồi không nỡ, để Lưu Bang thoát khỏi.
Trận Cai Hạ bị bại, nếu ông quyết định qua sông Ô Giang thì chưa chắc thắng bại về ai. Ông lại nói: ”Hơn tám ngàn con em ở Giang Đông theo ta sang sông về miền Tây, chẳng còn một ai trở về, gia đình họ sẽ thương khóc con em của họ mà nghĩ đến ta, ta còn mặt mũi nào trông thấy ai! Ví dụ họ chẳng oán trách ta chăng nữa, ta cũng thẹn với lương tâm”. Hạng Vũ bại là phải lắm. Đã nói “ không mặt mũi nào nhìn ai” lại còn biết “ thẹn với lương tâm”, thì còn làm gì được nữa!
Trong lúc ấy thì Lưu Bang, cha bị quân địch bắt, dọa đem làm thịt, Lưu Bang thản nhiên trả lời: ”Nếu có luộc thì xin dành cho một bát nước xúp”. Con bị binh Sở đuổi bắt, ông nỡ đẩy con xuống xe giao cho địch. Về sau còn giết Hàn Tín, giết Bành Việt. “Chim hết bẻ cung, thỏ hết giết chó”. Tư cách như thế thì Hạng Vũ “ Phụ nhân chi nhân, thất phu chi dũng” làm sao địch nổi! 

Ngoài ra, còn nhiều nhân vật có thể dẫn chứng. Như Hàn Tín mặt dày chịu được nhục “ bát cơm phiếu mẫu”, nhưng tim không đen nên bị thất bại. Phạm Tăng tim thật đen, nhưng mặt không dày, không chịu được tức, đến nỗi làm mất giang sơn của Hạng Vũ lại lụy cả đến cái thân già của mình.

Vì thế, phải biết rằng: Trời sinh ra ta, cho ta cái bộ mặt, nhưng bề dày may sao nó lại lộn vào bên trong. Trời cho chúng ta một trái tim nhỏ bé, nhưng cũng may làm sao, sắc đen của nó cũng ở bên trong. Bề ngoài tuy thật tầm thường, nhưng khảo sát cho tinh vi, thấy nó có thể dày đến vô hạn, đen đến vô cùng.

A. Muốn luyện thành một con người “ Hậu Hắc ” cũng không khó, miễn phải kiên nhẫn và phải qua ba thời kỳ.

Thời kỳ thứ nhất, là “dày mà cứng, đen mà sáng”. Người “Hậu” đã tinh thông, mặc dầu thiên hạ công kích đến thế nào đi nữa, cũng không hề động lòng. Lưu Bị là hạng này, cả đến Tào Tháo cũng đành phải chịu thua cái mặt dày của ông ta. 
Người tinh thông “Hắc” học, tim như một tấm “lắc” đen bóng loáng, càng đen người ta càng đổ xô vào phục vụ. Tào Tháo là hạng người này. Ông đã nổi tiếng ác độc, thế mà danh lưu Trung nguyên đều một lòng quy phục. Đúng là tim càng đen thì chiêu bài càng sáng.

Đến thời kỳ thứ hai, tuy đã khá lắm rồi, nhưng vẫn chưa thành công vì còn để lộ hình tích. Cũng như Lưu Bị, Tào Tháo, mới nhìn qua, người ta xét đoán được ngay họ thuộc vào loại nào.

Thời kỳ thứ ba, là “dày mà vô hình, đen mà vô sắc”. Người đã “dày vô tận, đen vô cùng” thì hậu thế vẫn có thể tưởng là không dày, không đen. Thế mới là đi đến tuyệt đích.
Nho-gia giảng Trung-dung, giảng đến “ vô thanh, vô xú ” mới hết. Phật giáo cũng phải đạt đến “ bồ đề vô thụ, minh kính vô đài ” mới chứng quả. Như thế, Hậu Hắc Học là một học thuyết bí truyền từ thiên cổ, cố nhiên phải đạt đến chỗ “ vô hình, vô sắc” mới hoàn toàn.

Nếu muốn làm quan mà không thuộc lòng “Bí quyết cầu quan”; cũng như làm được quan rồi mà không biết phép “Duy trì chức quan”, thì cũng vô ích. Người cầu quan, trước hết phải biết rõ sáu chữ: "Rảnh Rang, Luồn cúi, Khoe khoang, Nịnh hót, Dọa nạt, Quà Biếu ". Người giữ chức quan, cần biết rõ sáu chữ: "Trống Rỗng, Cung Kính, Hách Dịch, Hung Ác, Điếc Đui, Hối lộ."

B. 06 phép cầu quan:"Rảnh Rang, Luồn cúi, Khoe khoang, Nịnh hót, Dọa nạt, Quà Biếu ".

Sáu chữ này, nếu theo thực đúng, thì sẽ đem đến kết quả cụ thể là, một hôm, Quan trên bỗng chợt nhớ ra lẩm bẩm một mình: Ông X muốn làm quan, đã xin từ lâu (Rảnh Rang). Mình với ông ta có đôi chút liên lạc (Luồn Cúi ) Ông ấy cũng là kẻ có tài (Khoe khoang). Ông ta đối với mình rất tốt (Nịnh Hót). Nhưng hắn cũng không phải tay vừa, nếu không cho hắn một việc làm, hắn sẽ làm bậy, có hại đến mình (Khủng Bố)...Nghĩ đến đây, nhìn thấy những lễ vật quà cáp chất đầy quanh mình (Quà Biếu), ông không còn biết phải làm gì hơn là ký giấy bổ “đương sự” đi làm quan.

1. Rảnh Rang: Rảnh rang có hai nghĩa, Một là chỉ sự vụ, người muốn làm quan, không được bận rộn một việc gì hết. Không làm thợ, không đi buôn, không làm ruộng, không học hành mà cũng chẳng dạy ai học. Phải rảnh rang để nhất tâm nhất trí cầu quan. Hai là chỉ thời gian. Người cầu quan phải nhẫn nại, không được nóng nảy hấp tấp. Hôm nay không xong, đợi ngày mai. Năm nay chưa được, chờ sang năm.

2. Luồn Cúi: Nghĩa là chui luồn. Cầu quan, phải luồn cúi, điều này ai cũng biết. Nhưng họ chỉ mới biết đến trình độ có cửa thì chui mà thôi. Theo ta, nếu phải đợi có cửa mới chui thì hỏng to. Phải làm sao cho có cửa thì chui , mà không cửa cũng phải vào lọt. Có cửa sẵn, ta mở rộng thêm. Không có cửa, ta phá tường đục vách, làm cửa mới.

3. Khoe Khoang:  Khoe khoang cùng đi chung với khoác lác. Khoe có hai lối: khoe trực tiếp bằng lời nói và khoe bằng giấy tờ. Khoe bằng lời cũng chia ra hai loại: khoe lúc bình thường và khoe trước mặt quan trên. Gián tiếp là khoe trên giấy tờ như báo chí, truyền đơn, tạp chí, biểu ngữ, v.v… ..

4. Nịnh Hót: Trên sân khấu cải lương, lúc Ngụy Công ra trò, những cử chỉ, dáng diệu, cách ăn nói của bọn này là gương mẫu.

5. Khủng Bố: Tức là dọa nạt. Chữ này nghĩa lý quá cao thâm. Cần phải nhấn mạnh: quan là một nghề rất đặc biệt, đâu có thể tùy tiện muốn cho ai cũng được. Vì thế, có người đã thực hành chữ “Nịnh Hót” chu đáo đến một trăm phần trăm mà vẫn không được làm quan. Đó là vì thiếu chữ “Khủng Bố”. Làm người, ai cũng có nhược điểm và lỗi lầm. Khi tìm được nhược điểm của quan trên, ngắm thật đúng, khẽ điểm một huyệt là quan hoảng hốt sợ hãi, lập tức tìm cho ta một chức vụ ngay. Nhưng người cầu quan phải hết sức khéo léo khi dùng hai chữ “Nịnh Hót” và “ Khủng Bố” kết hợp lại . Nghĩa là, trong nịnh hót có ý ngầm dọa nạt. 

Trong mắt mọi người, thấy mình nói chuyện với quan thầy, câu nào cũng toàn là nịnh hót, tâng bốc, kỳ thực bên trong toàn là móc trái, đá ngầm, chỉ một mình quan thầy hiểu. Quan nghe đến đâu, mồ hôi toát ra như tắm đến đấy. Người giỏi nịnh hót, nói gì, người bên ngoài nghe câu nào cũng thấy toàn là chỉ trích các bề trên, nhưng các “ bề trên” nghe thật vui lòng, nở nang từng khúc ruột. Nhưng điều cần biết là dọa phải có giơiù hạn, nếu đi lỡ trớn, để quan thầy thẹn quá, nổi xùng lên thì cũng hỏng bét cả.

6. Quà Biếu: là dâng lễ vật. Lễ lớn là tặng biếu tiền bạc, vàng, kim cương, ngân phiếu. Lễ nhỏ là món ngon vật lạ, đồ cổ xưa, mời nhậu nhẹt v. v. . . Người được tặng có khi là quan trên, có khi là kẻ tuy không làm chức gì hết nhưng có cách giúp đỡ mình được.


C. 06 phép giữ chức quan: "Trống Rỗng, Cung Kính, Hách Dịch, Hung Ác, Điếc Đui, Hối lộ."

1. Trống Rỗng: Trống rỗng trong giấy tờ, báo cáo, diễn văn, tất cả. Điểm này ta không cần nói rõ phải trống rỗng như thế nào, con chỉ cần chú ý xem các diễn văn,thông điệp, báo cáo của các cơ quan, hội đoàn, báo chí thì hiểu rõ. Nghĩa thứ hai, là làm việc không nhất định một hướng nào. Có khi biểu lộ thật cương quyết, độc đoán, nhưng bên trong vẫn có đường ngầm, để nếu cần có thể thối lui rất dễ dàng, nhất là không bị liên lụy bao giờ.

2. Cung Kính: nghĩa là nịnh hót. Nịnh có hai thứ, trực tiếp và gián tiếp. Trực tiếp là nịnh ngay quan trên. Gián tiếp là nịnh thân thích, bạn bè của quan. Từ vợ lớn , nàng hầu, nhân tình, con cháu và đến cả mèo, chó của quan nữa.

3. Hách Dịch: trái nghĩa với chữ Cung Kính. Chữ này để đối với thuộc hạ hay dân chúng. Một là tỏ ra bằng giáng điệu oai nghiêm hách dịch. Hai là trong ngôn ngữ, tỏ ra ta đây tài giỏi hơn người. Chữ Cung Kính không nhất định đối với quan trên, vì có khi quan trên không trực tiếp nắm quyền sinh sát mình, thì không sợ. Cũng giống như thế, chữ Hách Dịch không nhất định đối với người dưới, vì nếu người dưới mà có quyền hay ảnh hưởng đến chức phận của mình, thì cũng phải đổi ra cái bộ mặt cung kính đối với họ. Như thế, nghĩa là phải tùy hoàn cảnh, sử dụng cho khéo léo.

4. Hung Ác: Ta chỉ cần đạt đến mục đích, mặc kẻ khác táng gia bại sản, bán vợ đợ con. Nhưng, điều cần chú ý nhất, là bao giờ cũng phải phủ lên trên bộ mặt tàn ác một lớp vỏ nhân nghĩa đạo đức mới được việc.

5. Điếc-Đui: “ Chúng cười mặc chúng, quan ta, ta cứ làm”. Trong chữ Điếc này, lại còn bao gồm cả chữ Đui . Vì có khi thiên hạ chửi bằng báo chí chứ không chỉ chửi bằng miệng. Trong trường hợp này, ta giả Đui nhắm mắt không thèm xem. 

6. Hối Lộ: tức là ăn tiền. Mười một chữ trước đều sắp đặt để dọn đường cho chữ này: đối chiếu với chữ Biếu Xén. Đã có dâng lên thì phải có thu vào. Nhưng cũng cần phải biết món nào nuốt được, món nào cần nhả thì phải nhả, để khỏi mắc nghẹn.

D. 02 phép làm việc của quan: “CẮT TÊN” &“ VÁ NỒI”.

1. Phép cắt tên: Ngày xưa có một người bị trúng một mũi tên. Hắn ta đến nhà một vị lương y ngoại khoa xin chữa trị . Oâng ta lấy dao cắt mũi tên bên ngoài, rồi tính tiền khám bệnh và chữa bệnh. Bệnh nhân ngạc nhiên hỏi:"Ơ kìa, ông đã chữa lành đâu mà đòi tiền? Mũi tên vẫn còn ở trong người tôi". Lương y trả lời: "Tôi là thầy ngoại khoa. Tôi chỉ chữa bệnh ngoài da. Còn bên trong không chữa được, bây giờ anh hãy đi tìm một thầy nội khoa mà xin chữa"

Đó là chuyện xưa, còn ngày nay thì cũng nhan nhản cách làm việc như thế. Ví dụ, Trong một công văn nọ được viết:” Theo như lời của ngài thì tên X quả thực có tội, chúng tôi sẽ thông báo cho nha hữu quyền điều tra để nghiêm trị”. “ Quả thực có tội” là “ cắt tên”. “ Nha hữu quyền” tức là thầy nội khoa. Hoặc là “ sẽ chuyển lên thượng cấp định liệu”. “ Thượng cấp” đây là “ thầy nội khoa”. Và ví dụ, nếu có người nhờ ta làm việc gì, ta nói: “ Tôi rất tán thành ý kiến của anh, nhưng còn phải thương lượng với ông Z”. “ Rất tán thành” là “ cắt tên”. “Ông Z” là thầy nội khoa.
Có những trường hợp bệnh nhân chỉ được cắt tên mà không được mách bảo tìm thầy nội khoa, và cũng có trường hợp chỉ bảo tìm thầy nội khoa, chứ tên cũng không thèm cắt. Chính trị càng cao thì càng biến hóa huyền bí vô cùng vô tận.

2. Phép vá nồi: Ngày xưa, có một người mời bác thợ hàn nồi đến nhà để hàn một cái nồi bị nứt. Bác thợ hàn vừa cạo nồi vừa bảo: "Xin ông chủ cho tôi ít lửa để tôi nhen bếp hàn". Trong khi chủ nhà quay lưng đi lấy lửa, bác thợ hàn khẽ đập nhẹ vào đáy nồi cho nứt nhiều thêm. Đợi chủ nhà đến nơi, bác nói: "Ông chủ xem đây. Nồi của ông nứt dài thế này, nhưng vì bị bồ hóng bám đầy nên không trông thấy. Bây giờ tôi cạo sạch, mới lộ ra rõ ràng.". Chủ nhà kinh ngạc nói: "Thật may quá, hôm nay may gặp được bác hàn giúp cho. Nếu để ít lâu nữa, chắc là sẽ phải bỏ cái nồi, không còn dùng được nữa.". Nồi hàn xong, cả bác thợ hàn lẫn chủ nhà đều vui vẻ mãn nguyện chia tay.

Cổ kim, đông tây, hiện đại cũng như trong lịch sử, nhan nhản đầy những chuyện Cắt tên và Vá nồi như thế. Hành động của cá nhân cũng như biến chuyển của quốc gia, suy luận một lúc là thấy rõ ngay thuộc về loại nào. Cũng có khi bác thợ hàn lỡ tay, đập vỡ nồi của người ta, rồi vá không xong!
Trịnh Trang Công dung túng cho Công Thúc Đoạn làm thực nhiều điều bất nghĩa, rồi mới cứ binh chinh phạt. Đó là phép vá nồi. Trong lịch sử, nếu ta lưu tâm nhận xét một chút thì nhận thấy rõ ngay.
Hai phép mầu nhiệm trên đây là một công lệ để làm việc. Vô luận cổ kim, đông tây, xưa nay vẫn rất thành công.
Quản Trọng là một đại chính trị gia Trung Quốc. Ông làm việc, không bao giờ ra khỏi hai luật này. Rợ Địch đánh nước Vệ, Tề quốc án binh bất động. Đợi đến lúc Địch diệt được Vệ rồi, ông mới làm nghĩa cử, hưng binh vấn tội Địch để cứu Vệ. Đó là phép vá nồi. Quản Trọng không trách Sở tiếm Vương hiệu, chỉ trách Sở không triều cống. Đó là phép cắt tên. Bởi vì lúc bấy giờ thực lực của Sở hơn Tề gấp bội, Quản Trọng xui Tề Vương đem binh đánh Sở, có thể nói là đập vỡ nồi để hàn. Đến khi thấy thái độ phản kháng cứng rắn của Sở, bèn cắt tên, bỏ qua chuyện cho xong. Quản Trọng có thể đập thủng nồi, xong rồi vá lại, vì thế nên được gọi là kẻ anh tài trong thiên hạ.

Đời Minh, Lý Vũ Thần vây khổn Lưu Khấu, sau lại thả ra. Đó là định dùng phép đập nồi. Chẳng ngờ, Lưu Khấu mạnh quá, trị không nổi, nên bị nước mất, vua chết.

Nhưng làm trái 02 phép này thì phải thất bại. Vì trong khi ai cũng chỉ theo phép cắt tên, và mình chỉ là thầy ngoại khoa, lại muốn nhổ cả đầu mũi tên ra, thì thất bại là lẽ cố nhiên. Chẳng hạn, Nhạc Phi muốn khôi phục Trung nguyên, rước Nhị Đế về. Nhưng khi ông vua đương kim có ý định chỉ nhổ đầu tên, thì Nhạc Phi bị hại ngay. Đời Tấn, Vương Đạo làm thừa tướng, có giặc nổi loạn nhưng ông không cho binh lính tiêu diệt loạn quân, mặc dầu trong khi ấy ông ta vẫn tỏ ra tận trung phò tá ngai vàng. Aáy là ông ta nuôi giặc để cho nhà Vua cảm thấy ngai vàng lung lay, cần phải có ông phò tá. Đó là giữ nguyên cả mũi tên không cắt, để chờ thầy nội khoa. Cổ kim, đông tây, ví dụ rất nhiều, ta không thể nào nói hết được. Nếu con chịu khó suy luận thì thấy ngay.

E. Phép tiến hoá trong " Hậu Hắc Học": 

Có phải những kẻ nào thành công trên đời, vô tình hay hữu ý, cũng đều là độc ác và mặc dày cả sao? Thế giới lúc nào cũng tiến hóa. Hậu Hắc Học cũng phân ra làm ba thời kỳ. 

Thời kỳ thượng cổ còn lộn xộn, không phân biệt “ đen” hay “ dày” gì cả, tất cả mọi người đều giản dị thật thà. Trong thời ấy, học thuyết của Khổng Mạnh đề xướng ra, rất thích hợp. Đó là thời kỳ thứ nhất.

Về sau, trí thức dân chúng càng ngày càng mở mang, trong đầu óc người ta, trăm mưu nghìn kế, biến hóa vô cùng. “ Hắc” như Tào Tháo, “ Hậu” như Luu Bị, bấy giờ mới xuất hiện ra. Lúc ấy, dù Khổng Tử có sống lại, cũng vô ích mà thôi. Đó là thời kỳ thứ hai.

Hiện tại đã đến thời kỳ thứ ba. Bọn người “ Hắc” như Tào Tháo, “ Hậu” như Lưu Bị, sinh ra càng ngày càng nhiều. Không những thế, nghệ thuật tinh vi của bọn họ, nếu Tào, Lưu trông thấy, cũng phải kinh hoảng. Cũng may là người thành công ít, kẻ thất bại nhiều. Và dù có thành công một thời, kết quả cũng vẫn đi đến thất bại.

Vì đây là thời kỳ thứ ba, thời kỳ “ Hậu Hắc” toàn thịnh của Tào, Lưu nay đã trở thành quá khứ. Người muốn THỰC thành công bây giờ, ngoài mưu trí thông minh xuất chúng, còn phải kiêm cái đạo đức giống như ở thời kỳ thứ nhất vậy. Kỳ thực, cũng không phải là trở lại thời kỳ thứ nhất hẳn, nhưng là một cái vòng tròn tiến hóa. Nghĩa là phải có cái tâm của Khổng Mạnh để thực hành cái thuật của Tào, Lưu, mới thích hợp với thời đại.

Vật gì hiếm có là vật quí. Thời thượng cổ, dân trí còn chất phác, không ai “ Hậu” mà cũng chẳng có ai “ Hắc”. Bỗng nhiên sinh ra một người đủ cả “ Hậu” lẫn “ Hắc”, tất nhiên người ấy khống chế thiên hạ, giành phần thắng lợi về mình. Mọi người trông thấy thế, bèn bắt chước theo. Ai cũng thi nhau “ Hậu Hắc” không ai trị nổi ai. Thế rồi bỗng dưng lại nổi lên một người, không rõ là “Hậu” hay “ Hắc”. Người này cố nhiên sẽ nổi bật hẳn lên về đức độ và tài năng, như thế cố nhiên sẽ phải được thiên hạ tín nhiệm, cảm phục, phần thắng lợi nắm chắc trong tay, không còn ai tranh được.

Ví dụ áp dụng trong kinh doanh, lúc ban đầu tất cả các gian hàng đều bán một thứ hàng tốt, giá rẻ cả, bỗng nhiên có một người bán lẫn hàng giả và xấu vào, người này bán đầu tiên, nên lừa thiên hạ được một số tiền rất lớn. Mọi người thấy thế đua nhau bắt chước, đến nỗi cả thị trường dần dần đều bán toàn hàng giả, xấu, làm cho khách hàng nghi ngờ, chán nản vô cùng. Thế rồi, bỗng có một nơi bán hàng tốt thật và giá rẻ thật. Khi thiên hạ phát giác sự thật thà của cửa tiệm này, tất cả mọi người đều đổ xô đến mua. Công ty này nhất định sẽ phát đạt và giàu to, vì đã được sự tín nhiệm của khách hàng.

Như thế là trong thương trường, cũng chia làm ba thời kỳ: thời kỳ thứ nhất là hàng tốt và đẹp mắt, thời kỳ thứ hai hàng chỉ đẹp mà không tốt, thời kỳ thứ ba, trở lại bên ngoài trông đẹp mà bên trong chất hàng cũng tốt nữa


HẬU HẮC HỌC
***************
Đúng như giới nhân sĩ Trung Hoa đã nhận xét: Hậu Hắc Học - Lý Tôn Ngô là một trong hai phát minh vĩ đại nhất của Trung Quốc.

Binh pháp là một cuốn sách cổ về mưu lược, đã rất nổi tiếng ở phương Tây, còn Hậu Hắc Học là một tác phẩm khá mới, hầu như chưa được biết đến ở ngoài Trung Quốc.

"Một trong những kết quả của việc đọc cuốn sách này sẽ là sự sụp đổ quan niệm truyền thống của bạn về sự tàn nhẫn. Nó gợi tư duy đáng kể trong khi cung cấp những ví dụ cụ thể.”

Seattle Times

“Đây là một cuốn sách phi thường, đầy những mẹo nhỏ thiết thực về cách biến nghịch cảnh thành thắng lợi. Bạn phải đọc cuốn này!”

George “Sparky”
***************